FanFic.Top

The playboy's daughter

I

yanggoo_

Chương một: He is always a masterpiece.

Ở trường Whitespring, giống như mọi ngôi trường khác, đều tồn tại chủ yếu là bốn kiểu người. Một là những anh chàng đểu cáng ở đội bóng luôn cố gắng mồi chài những cô nàng dại dột hoặc thậm chí không dại dột cho lắm. Hai là những cô nàng không được dại dột cho lắm được nhắc đến ở trên - họ tụ tập với nhau thành một nhóm gọi là nhóm hoạt náo viên, đứng đầu của họ gọi là Queen B. Những cô nàng như thế luôn sánh vai với các anh chàng điển trai mà đa tình ở hội số một. Ba là những nhóm học sinh phong cách dị biệt, bao gồm Katy Heavens, cô bạn thân thiết nhất của tôi, một người chuộng phong cách emo nhất mà tôi từng biết. Hội số một và hội số hai ghét cay ghét đắng họ, vì họ không dễ nghe lời như hội mọt sách, và bản thân họ cũng hết sức kì quái. Cái này thì tôi hoàn toàn hiểu, bởi thi thoảng tôi cũng phải chịu sự điên loạn bất chợt của Katy.

Hội số bốn là mọt sách - họ chỉ có một mục tiêu duy nhất: vào các trường đại học lớn, tiêu biểu là khối Ivy. Không hoạt động ngoại khoá, không giao lưu với ai. Chỉ học. Chấm hết.

Tôi chẳng thuộc loại nào hết. Tôi không có ý định vào hẳn khối Ivy hay trở thành nàng Queen B nào đó. Không. Tôi chỉ là một học sinh bình thường với gia đình không thể bình thường hơn. Tôi là Lyre Madison, và tôi sống một mình với người cha sửa chữa ô tô, tên là Riley Madison.

Bố là chỗ dựa tinh thần của tôi từ khi còn bé xíu.

Bố tôi, một người đàn ông ngấp nghé 40 tuổi, sở hữu một gara chữa ô tô riêng mang tên tôi. Lyre. Đọc là Lia, tên tôi được lấy từ loại đàn Hy Lạp cổ. Bố tôi nói rằng tiếng đàn lyre du dương làm ông nhớ đến tôi, thiên thần đến trần gian mang lại cho ông niềm hạnh phúc vô bờ bến. Vả lại, mẹ tôi là người gốc Hy Lạp - nó giải thích cho đôi mắt xanh to và sáng của tôi - món quà của mẹ bên cạnh cái tên. Mẹ không ở cùng chúng tôi nữa; đấy là điều tối kị trong nhà. Một mình chúng tôi chăm sóc nhau là quá đủ.

Tôi đã tưởng mọi thứ sẽ như vậy mãi cho đến khi phát hiện ra bố tôi từng là một tay chơi trong quá khứ. Hội số một, như tôi đã nói ở trên.

Katy và tôi luôn đi về cùng nhau sau giờ học. Đó như một loại truyền thống của riêng chúng tôi vậy: Thi thoảng bố tôi bận việc ở gara và thế là tôi sang nhà Katy. Ở chiều ngược lại, mẹ của Katy, một ca sĩ nghiệp dư, mỗi khi bận đi công diễn đều gửi cậu ấy sang nhà tôi. Thậm chí là vài ngày.

Hôm nay mẹ Katy lại đi diễn ở một bar nào đó tận New York, và thế là cậu ấy lại sang nhà tôi.

"Lyre, cậu định làm gì? Đừng nói là cậu định ngồi với project của lão Jones đó thay vì làm gì đó với tớ đấy nhé?"

"Xin lỗi nhé, đấy chính xác là điều tớ định làm đấy. Thôi mà, Katy, cậu biết thầy Jones khó tính như thế nào với các bài project của thầy ấy mà."

Katy không có vẻ bị thuyết phục. Khác với tôi, Katy không có ý định làm gì đó với GPA của mình. Cô Aurora hẳn đã truyền vào con gái mình bản tính cực kì hoang dại - ngay từ những ngày đầu tiên, Katy đã khẳng định với tôi rằng cậu ấy không sinh ra để học mà để dấn thân vào những chuyến phiêu lưu. Hoặc lưu diễn, nếu như cậu ấy học viết nhạc.

Katy cầm chiếc điện thoại của cậu ấy lên - tiện thể luôn, Katy coi điện thoại của cậu ấy như con nên cậu ấy không muốn rời nó đến nửa bước - và bắt đầu lướt Facebook. Tôi mỉm cười, chịu thua trước sự lười học của Katy và bật laptop của mình lên. Tôi đang bận làm nốt phần powerpoint của mình. Tôi biết Katy sẽ ngồi dậy giúp tôi phần thuyết trình, nhưng ít nhất phải 30 phút nữa, sau những lần trì hoãn vô thời hạn của cậu ấy.

Thế nên không phải nói tôi ngạc nhiên đến mức nào khi cậu ấy bật dậy ngay khi thấy tôi mở laptop.

"Lyre, Lyre, nhìn này!"

Katy thảy cho tôi điện thoại của cậu ấy. Màn hình của cậu ấy đang hiện lên hình kỷ yếu của ai đó - một ai đó với mái tóc vàng màu mật ong, làn da hơi rám nắng và đôi mắt nâu tinh nghịch.

"Ai đây?"

Katy đảo mắt một cái rất kịch, cậu ấy chỉ vào điện thoại của mình, nơi có tên của chàng trai trong ảnh và câu trích dẫn của anh ta.

Đó là Riley Madison.

Đó là bố tôi của gần 20 năm trước.

Và câu trích dẫn của ông hồi đấy y chang một chàng trai trong đội bóng rổ, một chàng trai dày dặn lịch sử tình trường, một chàng trai từng cướp đi trái tim của mọi cô gái:

"Runaway baby, before I put my spell on you."

~*~

"Okay, bạn yêu ạ, tớ phải nói rằng cậu có một vị phụ huynh cực kì tuyệt vời đấy, cậu hiểu ý tớ chứ?"

Katy nháy mắt với tôi khi tôi còn đang sốc không nói nên lời. Bố tôi lại là một sát thủ tình trường ư? Chắc hẳn phải có sự nhầm lẫn gì đó ở đây rồi. Nhưng một phần trong tôi không thể nào phủ nhận một sự thật rằng, Riley Madison đó chính là bố tôi. Mái tóc ấy, đôi mắt ấy, làn da ấy sau hai mươi năm vẫn gần y chang như vậy; ông thậm chí còn để lại cho con gái duy nhất mái tóc vàng trứ danh đó mà.

"Tớ phải thừa nhận, nếu tớ được sinh ra sớm hơn một chút, tớ có thể trở thành mẹ cậu cũng nên."

"Katy!"

"Được rồi, tớ đùa thôi. Một thằng nhóc trong câu lạc bộ sách tìm thấy quyển kỉ yếu này ở nhà kho và đăng hết lên đấy. Và giờ thì mọi người đều biết đến một cực phẩm mà tớ để mắt đã lâu."

"Nhưng...điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Ý tớ là...bố Riley vẫn luôn là mẫu người đàn ông được kính trọng và đứng đắn. Tớ không thể tưởng tượng được việc ông giống như mấy gã badboy ở trường, làm tan nát trái tim của các cô gái như một thú vui."

Tôi trả lời với vẻ hoang mang. Ai cũng có một quá khứ, hẳn vậy, nhưng bố của tôi đã thay đổi quá nhiều. Hoặc ông chỉ giả vờ như ông đã thay đổi quá nhiều thôi. Biết đâu trong con người ông vẫn còn con người nổi loạn thời trẻ bị che giấu vì trách nhiệm nuôi lớn tôi?

Còn nữa, tôi chưa bao giờ thấy ông đẹp trai. Ý tôi là, ông cũng được. Chỉ vậy mà thôi. Hầu hết thời gian tôi nhìn thấy ông trong bộ dạng mặt bê bết dầu nhớt và mồ hôi nhễ nhại. Mái tóc của ông cũng rối bù như thể ông chưa bao giờ chải đầu, và ông lúc nào cũng hút thuốc.

"Hai đứa đang nói chuyện gì vậy?"

Giọng nói trầm ấm của bố làm tôi giật mình thon thót. Là bạn thân của tôi kể từ khi bước chân vào Whitespring, Katy đương nhiên đã gặp bố tôi vô số lần - và cũng từng ấy lần so sánh bố với Heath Ledger, diễn viên mà cậu ấy thích trong 10 things I hate about you. Bố tôi đã quen với việc Katy ở trong nhà mình đến độ ông còn chẳng thèm hỏi lí do tại sao cậu ấy lại ở đây.

Nhưng hôm nay chúng tôi nói chuyện về ông. Và cũng đúng hôm nay, bố của tôi đột nhiên trở nên đứng đắn đến lạ. Ông đã cất tạm bộ quần áo đi làm màu xanh ở gara và tròng vào người một bộ lễ phục đen, mái tóc được hất ngược ra sau. Mặt của bố đương nhiên đã được lau sạch sẽ những vết dầu nhớt. Ông thậm chí còn cạo râu nữa.

"Wow, bố của cậu đánh bại toàn bộ lũ ngu ngốc trên sân luôn."

Katy thì thầm vào tai tôi. Ý cậu ấy là những cậu playboy trong đội bóng, những kẻ hay sánh đôi cùng lũ hoạt náo viên tóc vàng mà chúng ta có thể gọi là bimbo.

"Bố đi đâu thế?"

"À, một người bạn học cũ có người thân vừa mới qua đời. Bố qua nhà họ một chút, hai đứa cứ đi ngủ đi nhé."

"Vâng, cháu chào chú Riley."

Katy đáp lại, giọng hơi quá hồ hởi. Bố mỉm cười, xoa đầu tôi.

"Tạm biệt con, cây đàn của bố."

"Con yêu bố nhiều."

"Bố cũng yêu con."

Cứ như thế, bố tôi rời đi, để lại hai đứa trong căn nhà vắng vẻ.

~*~

Tôi và Katy quyết định không bàn thêm một chút gì nữa về bố tôi, hay cậu chàng Riley Madison cách đây 20 năm trước. Nước Mỹ có bao nhiêu người có họ Madison chứ? Chỉ cần họ không biết chàng badboy năm nào là bố của tôi, tôi vẫn sẽ có một năm học yên ổn thôi. Hy vọng là thế.

"Lyre Madison."

Chất giọng nhừa nhựa của Cindy Morningside vang lên. Cindy là đội trưởng đội hoạt náo và cô ta luôn có một dàn các em gái muốn trở thành Queen B đi theo cô ta. Một đám nhền nhện, Katy phát biểu.

"Chị muốn gì vậy, chị Cindy?"

"Nghe nói anh chàng Riley Madison hai mươi năm trước là bố của cô?"

Tôi quay sang nhìn Katy, người đang nhìn lại tôi với vẻ sửng sốt. Cũng như tôi, Katy không hiểu tại sao Cindy đột nhiên đề cập đến bố tôi. Tất nhiên, tấm hình của ông gây ra một cú nổ không hề nhỏ, nhưng đề cập nó với tôi ư? Tôi chưa bao giờ là đối tượng để Cindy Morningside nói chuyện phiếm.

Không thấy tôi trả lời, Cindy tiếp lời:

"Nghe nói Riley từng đi du học ở Hy Lạp, nhưng không ngờ hắn ta lại để con gái mình học ở nơi tạo tiếng tăm cho mình như thế. Mẹ tôi chưa bao giờ nghe tin Riley trở về nên bà vẫn còn sốc và đau lòng khi biết hắn ta có hẳn một đứa con nhỏ hơn tôi một tuổi. Nhân tiện đây, bà vẫn còn căm thù Riley Madison lắm."

Tôi không thể ngăn mình nhìn nhận tình huống này giống như một kiểu đánh ghen qua từng thế hệ.

"Chà, cô vẫn chưa hiểu à? Mẹ tôi, người mẹ đáng kính của tôi, bị vẻ đẹp mã đó lừa gạt, và Riley Madison đã đá bà chỉ bằng một tờ giấy note đấy."

Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top