Chương 8
Trong một tòa cao ốc nằm giữa trung tâm khu phố phồn hoa nhất.
"Phù —– Tay, tan ca rồi em với Tay đi uống một ly đi?"
"Không được, hôm nay anh phải về sớm dạy phụ đạo cho New, anh đã đáp ứng với nó rồi."
"A, lâu rồi không gặp thằng nhóc kia, dẫn nó đi cùng đi, ha ha..."
"Cậu chết quách đi cho anh nhờ, bảo bối nhà anh còn nhỏ, đừng có dạy hư nó."
"Oẹ, buồn nôn quá..."
Đồng hồ điểm năm giờ chiều, vội vàng tạm biệt người đồng nghiệp kiêm thằng bạn chí cốt Singto, Tay cầm lấy túi văn kiện rồi gấp rút rời khỏi văn phòng, đi vào thang máy.
Mới đó mà đã vài năm trôi qua, đảo mắt một cái, Tay đã ba mươi tuổi. Tốt nghiệp đại học không bao lâu, anh liền xin vào làm việc tại một công ty, kinh nghiệm tích lũy ngày càng nhiều. Cũng chính vào thời điểm này, anh quen biết được Singto, hơn nữa hai người còn trở thành bạn thân.
Bằng năng lực và sự cố gắng của chính mình, sau ba năm, anh cùng với Singto gửi đơn từ chức, sau đó hợp tác thành lập công ty riêng. Những năm gần đây, nhờ tài quản lý của cả hai mà công ty phát triển không ngừng, từ một văn phòng nhỏ rất nhanh đã cải tiến thành tòa cao ốc đồ sộ.
Thang máy xuống tới tầng hầm đỗ xe, Tay lập tức đi đến chiếc ô tô sang trọng mà anh mới mua cách đây không lâu, tìm chìa khóa rồi mở cửa xe. Mới vừa ngồi vào ghế lái, chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Lấy di động ra nhìn tên người gọi, anh liền nở lên một nụ cười thật ôn nhu, xem ra cái người đang chờ ở nhà kia đã mất kiên nhẫn rồi.
[Ba!]
"New, có chuyện gì vậy? Ba đã tan sở rồi, vừa ngồi vào xe đây."
[Mau về nhà đi, bà nội đến thăm, còn có dẫn theo khách.] New xướng cao giọng, dường như cậu đang rất bực dọc.
"Sao? Khách à? Ba biết rồi. New hôm này có nhớ ba ba không?"
[Cạch...tít...tít...tít...]
Chưa nghe được câu trả lời thỏa đáng thì đầu dây bên kia đã cúp máy. Tay vẻ mặt khó hiểu nhìn di động trên tay, suy nghĩ mãi cũng chẳng tìm được lý do. Buổi sáng không phải vẫn rất vui vẻ ư, thằng bé này lại làm sao nữa vậy?
E hèm, lại nói tiếp... bé con ngày nào của chúng ta bây giờ đã là một thiếu niên mười bốn tuổi. Năm New học xong tiểu học, Tay cảm thấy nếu cậu đã trưởng thành thì chắc là cũng muốn có một không gian riêng. Thế là anh và New liền chuyển sang ở ngôi nhà trước kia của bà nội cậu, chỉnh chu sửa chữa dọn dẹp lại một chút, hơn nữa cả hai cùng nhau hợp lực trang trí, nơi này liền trở nên sáng sủa hơn hẳn.
Mặc dù được mọi người trong nhà nhất là Tay cưng chiều hết mực, New cũng không vì thế mà phá hư, ngược lại cậu còn rất biết nghe lời, trừ bỏ phương diện học tập không phải xuất sắc cho lắm thì có thể nói rằng, New là một đứa trẻ ngoan. Nhưng mà tính cách của cậu lại rất thất thường, có đôi lúc vô cớ giận dỗi anh. Tay cũng không để ý lắm, chỉ cho là bảo bối đang trưởng thành, có lẽ là đến thời kỳ nhạy cảm dễ nóng nảy.
Cấp tốc phóng xe về nhà, anh vừa mới đi hết mấy bậc cầu thang liền nhìn thấy New trong bộ đồng phục đang mặt mày cau có, khoanh tay tựa người vào cửa nhà, trừng mắt thật to tựa hồ như sắp phát hỏa.
"Bảo bối, con làm sao vậy hả? Ba đã từ chối lời mời của chú Singto, vừa tan ca lập tức gấp gáp trở về với con, sao trông con lại mất hứng vậy? Tới đây, cho ba ba hôn một cái." Nói xong liền ôm lấy cậu hôn nhẹ lên mặt.
"Ba tránh ra đi! Thật là, con không phải là con nít." Sắc mặt New càng lúc càng khó coi, cực lực dùng tay áo chùi chùi mặt.
"Con vĩnh viễn là bảo bối ngoan của ba, có chuyện gì vậy? Tâm trạng không được tốt sao? Bị thầy mắng? Hay là bị điểm kém?" Anh cười hiền xoa đầu New. Nên cắt bớt mái đi là vừa, tóc che khuất cả mắt rồi.
"Con không có!" New quát to một tiếng làm anh không khỏi giật mình, bà Viho ở trong nhà nghe thấy âm thanh cũng đi ra.
"Tay, con về rồi à, sao lại đứng trước cửa với New thế này, mau vào đi, có khách đấy." Bà Viho quỷ dị cười, ít nhất là đối với anh, nụ cười này thật sự rất kỳ quái.
"Con đi làm bài tập." Cậu lạnh lùng nói, xoay người đi vào trong phòng, lúc đóng cửa cũng không thèm quay đầu lại, hung hăng đẩy sập một cái.
Tay và bà Viho liếc mắt nhìn nhau, đối với vẻ khác thường của New hôm nay, ai cũng đều không hiểu được.
"Ai da, đừng đứng ngốc ra đó nữa, vào nhanh lên, không nên để cho khách sốt ruột chờ." Bà lôi kéo anh đi tới phòng khách.
Nhìn thấy một cô gái thập phần nhu thuận đang ngồi ngay ngắn trên chiếc sô pha yêu thích của cậu, Tay nhất thời đoán ra được nguyên nhân New tức giận.
"Lại đây lại đây, Tay, mẹ giúp còn giới thiệu, vị này chính là con gái của chú Lee, tên là Aun, mới đi du học về từ Canada, mau lại đây chào hỏi người ta." Bà nắm lấy tay của Aun, vẻ mặt càng thêm quái dị.
"Anh Tay, xin chào!" Aun ngại ngùng cười, giơ tay đưa về phía Tay.
"---Xin chào." Lén đưa tầm mắt đến phòng New, anh chần chừ bắt lấy tay đối phương.
Lúc này, bà Viho vui vẻ lui vào bếp nấu cơm, dĩ nhiên là muốn tạo không gian riêng tư cho cả hai.
Tầm mắt của Tay một khắc cũng không rời khỏi cửa phòng kia, haizz, thằng bé này... Mẹ cũng thật là, đã nói không biết bao nhiêu lần rồi, vậy mà bà vẫn hết lần này tới lần khác cố tình đem người tới cho anh xem mắt.
Từ sau khi tốt nghiệp đến nay, đây không phải là lần đầu tiên anh gặp trường hợp này. Những lần trước, bà Viho còn tế nhị một chút, hẹn anh đến nhà hàng. Nhưng cũng phải biết, Tay thương New tới cỡ nào, đương nhiên sẽ không bỏ mặt cậu ở nhà một mình. Hơn nữa anh còn bề bộn công việc, trước mắt không tính đến chuyện kết hôn, cho nên nếu không phải là do cậu cố ý phá hư, thì cũng là do anh vô tình làm hỏng. Những cuộc gặp mặt đó căn bản không có lấy một lần thành công.
Nhưng bây giờ...
"Anh Tay, nghe nói anh đã tự thành lập một công ty riêng, thực sự rất tài giỏi." Aun trước sau đều vẫn duy trì nụ cười tao nhã.
"Cũng không có gì đâu." —– Thằng bé này sao còn chưa chịu ra.
"Nghe dì nói anh có một người con nuôi, tên là New thì phải, là đứa nhỏ khi nãy đúng không?"
"À ừ...đúng rồi." —– New à, ba ba gặp nạn, con mau ra đây đi. Không ngờ mẹ lần này lại tính toán trước sẵn, New à...
"Anh Tay có thích con nít không? Nếu có một đứa con ruột, chắc là anh sẽ càng thêm cưng chiều nhỉ?" Trên mặt Aun nổi lên một tầng ửng đỏ. Nếu là con của cô với Tay, thì sẽ...
"A, trước kia tôi cũng không thích trẻ con lắm, từ sau khi gặp được New mới thay đổi quan niệm." —– New à, haizz...
Mà hiện tại cái vị được anh kêu gọi tha thiết kia đang dán chặt tai vào cửa phòng, trộm thăm dò động tĩnh ngoài phòng khách. Đoạn đối thoại vừa rồi, cậu một câu một chữ cũng nghe không bỏ sót. Cái gì mà con nuôi, cái gì mà con ruột, cái gì mà càng thêm cưng chiều. Bà cô chết bầm.
Không nhịn thêm được nữa, New hùng hổ mở toạc cửa ra bước đến bên người Tay, vênh vang đặt mông ngồi lên đùi anh.
"Ba ba, con bị đau mắt." New bịt một bên mắt, ngón tay hơi tách ra kẻ hở lén nhìn nữ nhân đang tự tiện ngồi trên cái sô pha mà cậu thích nhất. Này bà cô già, cái sô pha kia là do tôi với ba ba cực khổ lựa chọn suốt một buổi trưa mới quyết định mua về, bà cô dựa vào cái gì mà dám ngồi vào.
"Sao lại vậy? Thế thì ngừng làm bài tập đi, để ba giúp con xoa." Tay dịu dàng mát xa huyệt thái dương cho cậu, hai cha con cứ như thế gần gũi thân thiết, hoàn toàn đem vị khách kia gạt sang một bên.
New đắc ý liếc mắt với Aun một cái.
Hừ, muốn tiếp cận ba của tôi sao? Không có cửa đâu.
___
Sáng sớm, cổng trường đông đúc náo nhiệt hơn hẳn.
Xe Tay đậu trong một con hẻm nhỏ cách đó không xa. Xuyên thấu qua lớp cửa kính xe trong suốt, có thể thấy được hai thân hình một lớn một nhỏ đều đang cầm trên tay phần ăn sáng của mình.
"Sandwich hôm nay không ngon bằng hôm qua, mặn quá." New nhíu mày, một bên tay đang cầm cái sandwich vừa bị cắn dở, tay còn lại tóm lấy chai nước suối, đưa lên miệng nốc một ngụm lớn.
"Vẫn là mua ở cửa tiệm cũ mà." Tay cắn phần ăn của mình, trên mặt không có vẻ gì là biểu hiện khó nuốt, "Con ăn phần của ba thử xem, cái này vẫn bình thường."
"Không muốn ăn, con đi vào trước." Nói xong, cậu vươn tay xuống ghế sau cầm lấy cặp xách.
"A? Chờ chút, không ăn điểm tâm thì không có tinh thần để học đâu, ngoan, ăn đi." Tay vội vàng giằng lại cánh tay đang chuẩn bị mở cửa xe, đưa bánh sandwich của anh cho New.
"A —–" Tuy là có chút không tình nguyện, New vẫn ngoan ngoãn gặm thử một miếng. Quả nhiên không có mặn như cái của cậu, người bán sandwich kia thật bất công mà.
Căm hận ăn xong bữa sáng, ngó xuống đồng hồ trên tay, đã nhanh đến giờ vào tiết. Cậu vội vã tạm biệt Tay, xuống xe chạy đến trường học. Nguy hiểm thật, chậm hơn chút nữa là đã đóng cổng rồi.
"New! New! Chờ tớ với!"
"A, chào buổi sáng Dunk." Nghe thấy âm thanh quen thuộc, New dừng chân đứng tại chỗ chờ, xoay lại nhìn bóng người đang từ xa chạy tới.
"Phù —– đuối chết đi được, mém chút nữa đã bị nhốt ngoài cổng." Dunk thở hổn hển, gương mặt nhỏ nhắn vì chạy quá sức mà đỏ bừng lên.
"Sao mà đến trễ vậy?" New vừa nói vừa choàng tay qua vai Dunk hướng tới lớp thẳng tiến.
"Đừng nói nữa, đều là do tên Phuwin khốn khiếp kia, ngày hôm qua đã dặn kỹ thật kỹ rồi, vậy mà sáng nay lại không gọi điện đánh thức tớ dậy, hại tớ ngủ quên." Dunk đang vất vả thở hổn hển đột nhiên thay đổi sắc mặt, nắm tay thành một quả đấm, hung tợn trừng mắt về phía trước.
New nhìn theo tầm mắt của Dunk, thì ra Phuwin đang đứng cách đó không xa, vô cùng thong dong đi tới WC.
"Ô, New, Dunk, chào buổi sáng, có muốn đi WC chung với tớ không?" Phuwin thấy hai người bọn họ liền nhiệt tình chạy tới chào hỏi.
"Ách —– cậu cứ đi một mình đi." New xoay người về phía phòng học, lôi theo Dunk đang tức điên đi.
Cậu, Phuwin và Dunk kể từ khi học nhà trẻ đã là bạn bè thân thiết. Mặc dù hồi tiểu học không được xếp chung một lớp, ba người vẫn luôn hẹn nhau tụ tập đi chơi. Nhà Dunk và Phuwin cách chỗ ở New một khu nhỏ, cứ như vậy, cả ba càng lúc càng như hình với bóng.
Chủ nhiệm vẫn chưa lên lớp, trong phòng học ồn ào huyên náo còn hơn cả cái chợ.
New đi tới vị trí của mình, đặt cặp xách lên bàn rồi lấy ra bài tập mà tối qua được Tay hướng dẫn, nộp cho lớp trưởng. Chỗ ngồi của Dunk ở ngay trước cậu, nó buông cặp ra, theo thói quen quay đầu xuống nói chuyện phiếm với New.
"New à, tối qua tớ gọi điện sao cậu không bắt máy?" Giọng nó thập phần uất ức. Bài tập hôm qua khó muốn chết, còn tưởng có thể hỏi han cậu được chút ít, kết quả chuông vang mãi mà đối phương vẫn không nhấc máy.
Nghe Dunk nói vậy cậu móc điện thoại ra kiểm tra, "Vậy hả?... A, di động tớ hết pin rồi. Giờ tớ mới phát hiện." New bắt đầu cảm thấy luống cuống, nếu lỡ như Tay có việc gì gấp muốn tìm cậu mà liên lạc không được thì sẽ rất phiền.
"...New..." Dunk cũng chỉ biết bó tay, nhanh chóng chuyển sang nói đề tài khác, "Hôm nay tan học cậu định đi đâu chơi?"
"Mai là cuối tuần....Tớ muốn...Đúng rồi...Đi đánh game chiến được không? Gần đây vừa phát hành một game mới có vẻ rất thịnh hành, nhưng mà ông ba tớ quản nghiêm quá, không cho tớ chơi máy tính." New nâng cằm, hơi hơi bỉu môi. Cậu đã rất ngoan rồi, bây giờ phải 'vượt rào' tí mới được.
"Ừ ừ, được đó, đến nhà tớ đi, ba mẹ tớ đi công tác rồi, trong nhà không có ai. Ngày mai chủ nhật, đi chơi về muộn chút cũng không sao đâu, haha ~" Dunk quăng hết mọi buồn bực sang một bên, lại biến trở về vẻ mặt vui tươi sáng rỡ.
Ban đầu New định trước khi trời tối thì sẽ trở về, nhưng mà đột nhiên đổ mưa, hơn nữa Dunk cũng cố ý giữ cậu ở lại ăn cơm chiều, cho nên thẳng tới khi bầu trời đen nghịt New mới rời đi.
Đến khi đứng trước cửa nhà thì mới chợt nhớ là mình quên gọi nhắn lại với ba. Ba nhất định sẽ rất tức giận... Cậu bất an mò ra chìa khóa tra vào ổ, cửa vừa mở, trong nhà không có lấy một tia sáng. Chẳng lẽ ba còn chưa về?
"Ba! Con về rồi đây." New đứng ngay cửa chính, hét to giọng thông báo. Nhưng mà đáp lại cậu chỉ có một khoảng lặng vô tận.
Buồn bực đi vào phòng mình, cắm dây sạc vào điện thoại, vừa khởi động máy thì thấy có rất nhiều tin nhắn. Nhưng đa phần đều là của Dunk, chỉ có một cái là do Tay gửi tới vào buổi chiều.
[New, ba hôm nay bận việc, không thể về nhà ăn cơm được, con gọi thức ăn ngoài ăn đỡ nha, hay là sang nhà bà nội ăn cũng được, ngoan.]
Ném di động xuống giường, New cũng không để tâm chuyện này lắm. Tám chín phần là lại cùng với chú Singto tăng ca hoặc đi xả stress rồi.
Tắm rửa xong, cậu không trở về phòng ngủ mà ngồi chờ ở trong phòng khách.
Trên TV đang phát sóng một tập phim bộ nhàm chán, chỉ mới xem được một lát, cuối cùng cũng không ngăn được cơn buồn ngủ xâm nhập đại não, cậu cứ như vậy lim dim nằm ngủ ngay trên ghế sô pha.
"A, từ từ, coi chừng đụng vào tủ, a!"
"Ba ba, có phải ba về rồi không —–" Nghe thấy động tĩnh, New lập tức tỉnh giấc. Cậu vừa mở mắt ngồi dậy thì bị cảnh tượng hiện ra phía trước làm cho chết lặng.
Ở ngay cửa chính có hai dáng người ngã đè lên nhau. Là ba ba... còn có... một người phụ nữ xa lạ...
"Anh ấy uống rượu, phụ tôi đỡ anh ấy dậy với." Nữ nhân kia lên tiếng nhờ New.
......
Tim... đau quá!
New Thitipoom! Mày khóc cái gì!
New nâng tay gạt đi dòng lệ, không hề quay đầu lại mà vẫn điên cuồng lao đầu về con đường phía trước, thân hình đơn độc nhanh chóng biến mất giữa màn đêm mờ mịt.
Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top