FanFic.Top

SHATOU - THUỐC GIẢI

Chương 34

Vivian132006

Vương thị có người quen làm trong Viện Cảnh Sát nên chuyện Tiền Du Hạo gây ra cho Vương Sở Khâm được giữ kín hoàn toàn giống như việc cứ mỗi khi mùa đông đến hắn sẽ phát bệnh, và việc Tôn Dĩnh Sa là thuốc giải của hắn, không một ai có thể biết được sự thật này.

Ngay sau khi lấy lại được sự bình tĩnh của mình, Vương Sở Khâm được Tôn Dĩnh Sa cùng anh em Tô Thương Tô Xuyên hộ tống về nhà, suốt quãng đường đi, vì đã thấm mệt, hắn cứ vậy mà gối đầu lên đùi của Tôn Dĩnh Sa mà chìm vào giấc ngủ. Còn cô thì dùng tay nhỏ của mình vỗ nhẹ vào vai hắn, vuốt nhẹ mái tóc trước trán, cố gắng giữ nguyên tư thế để tránh làm ảnh hưởng đến người này.

Sau khi biết chuyện, ông bà Vương vô cùng lo lắng nhưng vì có Tô Thương báo tin nên ông bà cũng giảm đi mấy phần rối bời nhưng ở nhà cứ thấp thỏm không thôi. Đến khi thấy được con trai mình đang được Tô Thương cõng trên lưng, bà Vương cuối cùng cũng thở được và đương nhiên là đi kèm với nước mắt, con trái bà không sao, trải qua sự kiện ấy một lần nữa nhưng con trai mà đã bình an trở về, không cần phải chịu đựng điều gì trong một khoảng thời gian quá dài.

"Sao tay chân lại chảy máu đến vậy? Hả?" – bà hốt hoảng hỏi Tô Xuyên

"Vừa nãy có tuyết rơi, Thiếu gia..."

"Về là tốt rồi, không sao là tốt rồi" – bà Vương vừa nói vừa khóc

"Sa Sa đâu?" – ông Vương cũng lên tiếng hỏi

"Con đây ạ, vừa có điện thoại nên giờ mới vào"

"Cám ơn con, Sa Sa, bác thật sự nợ con quá nhiều, con cũng không sao đúng chứ, có bị thương chỗ nào không?"

"Con không sao ạ, anh Xuyên sơ cứu cho con rồi, để con lên phòng với Thiếu gia"

Bà Vương vội gật đầu, bà biết làm sao mà con bé không sao được, cánh tay bị băng thế kia, vệt máu còn hằn lên, phải nói Quản gia chuẩn bị đồ bổ, bồi dưỡng lại cho hai đứa nhỏ mới được. Nghĩ là làm liền, bà ba chân bốn cẳng chạy vào gọi người làm, muốn có canh ngon thì phải bắt đầu hầm từ bây giờ, ông Vương cũng không muốn cản vợ mình nên cứ để vợ làm gì mình muốn. Còn ông thì cứ dõi theo 4 người vừa bước vào nhà đi lên lầu hai và mất khuất sau khi bước vào phòng của Vương Sở Khâm, có lẽ mọi chuyện kết thúc rồi, con trai ông dường như sẽ không còn phải chịu đau đớn nữa, kể cả Tôn Dĩnh Sa nữa.

Đặt Vương Sở Khâm lên giường, bọn họ cũng làm thật nhẹ nhàng để tránh đánh thức hắn nhưng có nhẹ nhàng đến đâu hắn vẫn không ngủ tiếp được. Thấy hắn khẽ nhăn trán, Tôn Dĩnh Sa chạy lại vỗ về hắn và nói

"Ngài dậy một chút, bọn em lau sạch vết thương, thay bộ đồ mới cho ngài, sau đó ngủ tiếp, có được không?"

"Được"

Có câu này thì hành động dễ hơn rồi, Tôn Dĩnh Sa để cho anh Thương cùng anh Xuyên hỗ trợ cầm máu, thay băng, thay đồ của Thiếu gia, còn mình thì phụ trách làm sai vặt, họ sai gì cô làm nấy. Đến lúc mọi thứ hoàn thành, Vương Sở Khâm ấy vậy mà không ngủ tiếp, hắn cứ ngồi trên giường nhìn cô, khiến cô cũng không biết phải nên làm gì, cứ xoay tới xoay lui.

"Mặt em dính gì sao?" – Tôn Dĩnh Sa hỏi hắn

"Tay em bị thương"

Tôn Dĩnh Sa nhìn xuống cánh tay của mình, uh, lúc nãy do Thiếu gia vô tình trong lúc mất bình tĩnh gây ra, anh Xuyên cũng đã giúp cô rửa vết thương cũng như thoa thuốc, hiện tại máu cũng không còn chảy nữa, cố gắng uống thuốc cũng như ăn uống kiêng cử, vết thương sẽ mau lành và không để lại sẹo. Anh Xuyên cũng hứa với cô là nhất định sẽ không có sẹo, nếu có thì sẽ không giấu được, vì còn phải thi đấu nữa, đồ thi đấu thì tay ngắn, đồng đội sẽ là người thắc mắc trước sau đó sẽ đến người hâm mộ, phiền phức về sau lắm.

Vương Sở Khâm nhìn cánh tay bị thương của Tôn Dĩnh Sa, rất may không phải tay cầm vợt của em ấy, nếu không hắn sẽ hối hận đến suốt quãng đời còn lại. Nghĩ đến tình cảnh lúc đó, hắn thật không dám tin mình lại mất bình tĩnh đến nỗi cầm dao cứa vào tay em ấy như vậy, bản thân hắn khi nãy cũng vô cùng sợ hãi, một khi bị nhốt và trói trong căn nhà kho vừa nhỏ vừa tối vừa ẩm thấp ấy, cho dù tuyết không rơi, Vương Sở Khâm cũng sẽ hóa điên.

Hắn biết chứ, hắn biết những kẻ gây ra cho hắn nỗi ám ảnh này đã bị pháp luật trừng trị, bọn chúng cũng đã trả giá cho việc làm của mình, khi mãn hạn tù, nhà hắn cũng đã âm thầm gây sức ép lên bọn chúng, khiến chúng muốn sống không được, muốn chết cũng không xong, cho dù có được tự do nhưng mãi mãi bị giam lỏng trong một chiếc hộp vô hình của sự nghèo đói và bất lực. Nhưng rồi chính hắn lại bất lực với mùa đông, hắn vẫn phải chịu nỗi đựng nỗi ám ảnh này qua năm này tháng nọ, vậy rồi ai mới là người đang chịu sự trừng phạt của ông trời đây.

Vương Sở Khâm tự hỏi điều đó không biết bao nhiêu lần, chẳng một ai cho hắn câu trả lời, ba mẹ cũng không, Tô Thương Tô Xuyên cũng không, anh trai hắn thì không cần bàn đến, kể từ ngày hôm đó, hắn cũng chẳng còn anh trai nữa. Vậy rồi, thật sự ông trời vẫn còn thương xót cho số phận của hắn lắm, hay lại nói ông trời đều có sự an bài của chính ông ta, sự an bài của số mệnh khiến hắn gặp được Tôn Dĩnh Sa, người con gái có nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đủ xua tan đi cái lạnh của mùa đông, đủ làm những lớp tuyết dày đặc của Bắc Kinh tan ra. Cũng chính em ấy, một tay em ấy, đưa hắn thoát ra khỏi địa ngục.

"Anh Xuyên hứa là không để lại sẹo" – cô cười cười rồi nói

"Xin lỗi em" – Vương Sở Khâm rủ mắt trả lời cô

"Vậy ngài đền bù cho em đi" – cô ngồi lên giường ôm lấy mặt hắn

"Bất kể em muốn thứ gì, tôi đều đồng ý, nhất định sẽ cho em"

"Ngài gả cho em đi, em sẽ lấy ngài, với điều kiện ngài phải thật khỏe mạnh, thật vui vẻ ở bên cạnh em"

Thật sự rất muốn nhịn cười nhưng không thể, Vương Sở Khâm phì cười lắc lắc đầu sau đó ôm lấy cô, siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng tách ra rồi đặt lên môi cô một nụ hôn, không gấp gáp, không cuồng vã, nụ hôn ấy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một tình cảm vô cùng lớn. Cũng đúng thôi, nhà họ Vương, ba mẹ hắn nhất là hắn đều mang ơn Tôn Dĩnh Sa, chỉ có cách gả hắn cho người này thì mới có thể bù đắp hết những gì mà em ấy chịu đựng bao lâu nay thôi, em ấy đã mở lời có nghĩa em ấy không hề chê bai hắn. Tốt rồi, ổn rồi, Vương Sở Khâm sẽ cùng Tôn Dĩnh Sa mãi mãi bên nhau cho dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, hắn sẽ sống thật tốt, sống thật vui vẻ vì bên cạnh hắn là một mặt trời lúc nào cũng chói chang nhưng lại vô cùng ấm áp kia mà.

Vương Sở Khâm chợt cảm thấy, hắn không còn là người khổ nhất thế gian này nữa, hắn thật sự, thật sự rất may mắn, vì hắn có Tôn Dĩnh Sa.

"Alo, Sa Sa, em biết tin gì chưa?" – mấy ngày sau, Lương Tĩnh Côn gọi điện cho cô

"Chuyện của Tiền Du Hạo sao?" – cô bình thản trả lời

"Phải...cũng không biết lý do thật sự là gì nhưng mọi người cũng muốn làm tiệc chia tay cho Du Hạo, em...có thể đến quán lẩu bên cạnh Đài Tiên Nông không?"

"Để em suy nghĩ, sẽ báo lại với anh sau" – khẽ nhìn sang người bên cạnh đang ngủ trưa, Tôn Dĩnh Sa từ từ cúp máy.

Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top