Phần kết
Sự đau khổ khi chờ đợi luôn luôn có ngày kết thúc.
2 năm sau...
Hình ảnh của Nuea Nakintor trong tâm trí của Mueang Nan không còn rõ ràng nữa. Nó dần mờ ảo giống như trong mơ. Đã 2 năm kể từ khi người nhỏ bé chờ đợi sự trở lại của ai đó. Cậu ấy tin rằng người cao lớn sẽ trở lại vào một ngày nào đó. Nhiệm vụ của cậu ấy trước mắt là tiếp tục chờ đợi.
Cậu ấy nhận được tin tức của Nuea Nakintor trong hai tháng đầu tiên sau khi anh ấy trở về Mỹ. Rồi sau đó cậu ấy không nhận được thông tin gì từ đối phương nữa. Nan tự nhủ rằng Nuea có lẽ đang ở một nơi nào đó trên thế giới này. Đang đi du lịch và tạm dừng lại ở nơi này nơi kia. Cậu ấy chỉ hy vọng nơi cuối cùng ấy đến thật nhanh.
Lúc này Mueang Nan đã học năm thứ 4 , việc học có nhiều hoạt động hơn nên cậu ấy không có nhiều thời gian để nghĩ đến nó nữa. Gia đình của cậu ấy vẫn vậy. Người nhỏ bé đã chấp nhận việc ngay từ đầu bố đã không để ý đến cậu ấy. Nhưng cậu ấy vui...khi ít nhất bố đã chấp nhận quyết định của cậu ấy.
Để Mueang Nan được là chính mình.
"Mork bị gì vậy, thấy ngồi cười hoài à." Mueang Nan hỏi về hành vi đáng ngờ kì lạ của cậu bạn Sataya. Nan không thường xuyên gặp người bạn này lắm, nhiều nhất là một tuần một lần. Nhưng mỗi lần gặp đối phương là lại có chuyện vui để kể .
"Không. Chỉ trêu chọc Pi thôi."
"Cẩn thận. Trêu nhiều quá như vậy là ngủ ngoài phòng đó."
"Bị đuổi quen rồi. Đợi ngủ say rồi vào ngủ luôn bên cạnh."
"Cuộc sống tốt ha." dáng người nhỏ bé nói hơi thất vọng.
Đã hai năm trôi qua, tình yêu của Mork và Pi vẫn vô cùng tốt đẹp. Cả hai đều hạnh phúc khi làm điều gì đó cùng với nhau và luôn luôn kể cho cậu ấy nghe. Nhưng điều đáng buồn là...cậu ấy gần như quên mất cảm giác cũng như vậy mà cậu ấy từng có được là xảy ra khi nào.
Giá mà có thể quay trở lại lúc đó, khi mà cậu ấy và Nuea Nakintor vẫy tay tạm biệt nhau ở tàu lửa.
"Rồi gặp lại người đó chưa?" Mork hỏi.
"Chưa."
"Không có tin tức gì sao?"
Người nhỏ bé lắc đầu. Mỗi lần khi nghe đến việc chờ đợi rất lâu này thì nụ cười của Mueang Nan lại biến mất khỏi khuôn mặt của cậu ấy. Chỉ còn lại hy vọng trong ánh mắt mà thôi.
"Hơi, đừng nghĩ nhiều , đọc cái này đi. Chủ đề hay...chia sẻ cuộc sống ở Mỹ 20+" Mork vội vàng đổi chủ đề. Bởi vì không muốn bạn thân chìm đắm với người trong quá khứ quá nhiều.
"Hay chỗ nào? Chỉ thấy xếp hạng độ tuổi cũng đủ biết."
"Thì đây này, để tìm chủ đề bài viết cho."
Mueang Nan thích chơi Pantip. Cậu ấy thích đọc và chia sẻ kinh nghiệm với những người lạ mặt chưa từng gặp bao giờ. Và có một lần , nếu nhớ không nhầm một ai đó đã từng tìm kiếm ý nghĩa của Pantip.
"Xin một chủ đề khác được không Mork."
"Làm như thế nào để có một người vợ ngốc nghếch quyền lực."
"Nghĩ về cuộc sống của chính mình hả? Hãy cẩn thận đó. Nếu Pi nghe được chắc chắn chỉ có đường chết."
"Vậy tự tìm đọc đi. Tôi nghĩ là cậu hãy đi xem phòng Blue Planet thì hơn , trong trường hợp muốn thay đổi không khí bằng cách đi du lịch xa. Rất đáng để thử."
"Ừm...cũng được."
Bàn tay mảnh khảnh vẫn di chuyển trên màn hình điện thoại. Để mặc người bạn cao lớn ngồi thưởng thức vị trà ngọt ngào. Còn phần mình thì tập trung vào màn hình điện thoại. Cậu ấy xem những đánh giá của người này người kia. Mặc dù gần đây cậu ấy không rảnh để đi bất cứ nơi nào ngoài BangKok.
"3 ngày ,2 đêm sống tại Lipe." đôi môi mỏng đọc thông tin trước mặt một cách chăm chú.
Nó khiến cậu ấy nhớ đến lần ngồi thuyền đánh cá trong đêm tối. Nhưng bầu trời lại đầy sao chiếu sáng cả trên mặt nước . Ở đó cậu ấy nhìn thấy sao dưới nước.
"Muốn đi sao?" Mork hỏi.
"Không. Từng đến đó rồi."
"Đi rồi vẫn đi được nữa."
"Nếu không có người ấy , tôi cũng không muốn quay lại đó."
"Ok. Tôi nghĩ cậu nên tìm sách để đọc cho bớt căng thẳng. Đọc Pantip đôi khi nó khiến ta cảm thấy chóng mặt." Mueang Nan bật cười . Cậu ấy cố gắng suy nghĩ tránh né vấn đề ấy thì càng nghĩ đến nó . Những điều trong quá khứ lại càng thúc giục cậu ấy nghĩ đến nó nhiều hơn.
"Không sao đâu."
"Chắc chứ?"
"Ừm. Xem bài đăng này đi. Chủ quán cà phê này tìm ai vậy. Ơ, giờ này cũng có người tìm nhau trên Pantip luôn. Mork nghĩ sẽ gặp không?"
"Nếu thế giới tròn có thể sẽ gặp. Thử đọc đi biết đâu là người chúng ta quen."
"Vớ vẩn."
Nói như vậy nhưng lại không thể ngăn bàn tay ấn vào và đọc. Mueang Nan không biết là ai đã đăng bài này. Nhưng sức hút của nó đã khiến cho cậu ấy làm điều đó ấn vào và xem. Bên trong bài viết không có gì nhiều, chỉ có một vài dòng văn bản và hình ảnh . Duy nhất 3 bức ảnh.
Tìm người trong hình.
Chúng tôi thấy chủ quán cà phê dán hình của một người nào đó lên tường. Nhưng khi có người hỏi anh ấy lại chỉ trả lời đó là người yêu thôi . Và anh ấy đang tìm kiếm người ấy. Chúng tôi nghĩ rằng thật tuyệt vời nếu họ có thể gặp nhau lần nữa.
P/s: chủ quán cà phê tên @Seasky ở Chiang Mai.
Đôi mắt mở to, cậu ấy kéo xem tấm ảnh rất nhiều lần . Trong cửa hàng không có hình ảnh của chủ quán. Nhưng bức tường của cửa hàng là nơi trong quá khứ cậu ấy với Nuea Nakintor đã từng đi cùng với nhau. Mueang Nan nghĩ rằng nó có thể chỉ là một sự trùng hợp. Rằng có thể ai đó đã từng đến đó giống như cậu ấy.
Nếu bức ảnh cuối cùng...đó là chiếc áo của Nuea Nakintor bên trên cơ thể của người trong ảnh.
Mặc dù là bóng lưng nhưng người nhỏ bé biết chắc rằng đó là người ấy.
Người ấy của 2 năm trước .
Mueang Nan đã quên mất...
Bởi vì suốt ngày chờ đợi sự trở lại của một người nào đó đến mức cậu ấy quên mất sự thật là chính bản thân cậu ấy mới là người nên bắt đầu đi tìm kiếm người đó. Người cao lớn từng nói rằng anh ấy muốn xây dựng một ngôi nhà ở Chiang Mai và chắc chắn một điều nếu đó là sự thật thì ngôi nhà đó đã được hoàn thành từ lâu rồi.
"Mork..." giọng nói ngọt ngào run rẩy cất lên.
"Hửm?"
"Chúng ta đi một chút đi."
"Đi đâu? Có quen với người mà chủ quán đăng bài tìm hả."
"Phải. Tôi gặp rồi."
"..."
"Tôi sẽ đi Chiang Mai."
Thứ sáu cuối tuần cũng đến, Mueang Nan gói ghém hành lý và chuẩn bị lên phía Bắc với nhiều hy vọng, mang theo ước mơ và sự chờ đợi suốt 2 năm qua. Cậu ấy đang tự mình kết thúc hành trình dài của bản thân.
Mork và Pi là người đồng hành cùng với cậu ấy đến Chiang Mai. Mọi người nghỉ ngơi một chút khi cảm thấy mệt. Nhưng cũng không mất nhiều thời gian để đến đích là mấy. Mueang Nan gần như không thể chịu nổi, cậu ấy muốn gặp Nuea Nakintor, muốn gặp người cậu ấy yêu mà đã không được gặp suốt 2 năm qua.
Vừa đến khách sạn, Mueang Nan đã vội vàng đi đến quán cà phê. Nơi được đăng trong chủ đề của Pantip mà mọi người hay nhắc đến. Cậu ấy đứng rất lâu để kiểm tra độ chính xác, để chắc chắn rằng đã đến đúng địa chỉ trong bức ảnh. Trước mặt là một quán cà phê bằng gỗ rất dễ thương và ấm áp. Nhìn bên trong có thể thấy sự nhộn nhịp của mọi người ở rất nhiều chỗ.
Phía bên trên được xây dựng như một ngôi nhà khác của chủ quán. Mueang Nan phải mất một lúc mới thu hết can đảm bước vào trong. Cuối cùng cậu ấy lại dừng trước cửa.
Người nhỏ bé chỉ sợ, sợ rằng hy vọng sẽ sụp đổ khi cậu ấy không gặp được Nuea Nakintor.
Chấp nhận mệt mỏi nhưng không thể dừng lại.
Ngay cả khi không gặp được nhau hôm nay, Mueang Nan cũng sẽ đi tìm Nuea Nakintor. Cậu ấy đã kiên nhẫn chờ đợi đối phương mà không nghĩ sẽ làm gì thêm nữa đủ rồi.
"Không sao ..." nói một câu tự an ủi bản thân trước khi đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông cửa báo hiệu cho chủ quán biết có khách mới đến. Một cơ thể nhỏ bé bước đến, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quầy cà phê, nơi có ai đó đang đứng ở đấy.
Bờ vai của người con trai cao 1m8 với mùi cà phê còn vương vấn khiến cho cậu ấy cảm thấy nhói lòng lạ thường.
Những bức ảnh Polaroid được dán trên tường.
Bài hát Collide của Morgan Wallen đang được phát trong quán.
Những lon bia cũ được xếp đối nhau.
Chậu hoa hồng mà cậu ấy nhớ được và biết rằng nó nở sẽ ra những bông hoa màu trắng.
Bao gồm cả những lời hứa từng có với nhau.
Ngày hôm nay...đã trở thành sự thật.
Mueang Nan không mơ. Cậu ấy hiện đang đứng ở một nơi mới nhưng lại chứa đầy những cảm xúc cũ. Những cảm xúc từng nhận được từ một người con trai.
Dáng người nhỏ bé bước lại gần quầy , đứng đó vài phút cho đến khi chủ quán người đang bận pha cà phê quay lưng lại đối mặt với cậu ấy.
Đối với Mueang Nan, Nuea Nakintor chưa từng thay đổi.
Anh ấy vẫn giống như xưa, vẫn đẹp trai nhất trong trí nhớ của cậu ấy.
Mắt họ chạm nhau trước khi người cao lớn đặt cốc cà phê nóng đã hoàn thành lên phía trước quầy . Khuôn mặt bình thản của anh ấy nở một nụ cười. Và đây có lẽ cũng là nụ cười hạnh phúc nhất của người cao lớn.
"Chào mừng trở về nhà."
Hết truyện.
P/s: kết HE rồi nhé. Tiếc là bộ này k có phim.
Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top