[ LONGFIC - NAMJOON] ĐỊNH MỆNH
🌸 10
Trời hôm nay xanh kiểu “đi date mà không selfie là có lỗi với tổ tiên”.
Namjoon bắt xe tới studio vẽ tranh, mang theo mood chill chill vẽ hoa vẽ lá, rồi vẽ luôn tương lai đôi mình.
Ai dè—đập vô mắt anh là một khung cảnh không mong đợi tí nào:
So Hwa đứng trước cửa, váy trắng, tóc buộc nhẹ, gương mặt hiền như thơ.
Còn trước mặt cô… một tên thiếu gia bóng bẩy đang cầm bó hồng to bằng… cái ego của hắn.
Hắn cười mấy câu sến súa kiểu:
“So Hwa, anh thật sự rất chân thành. Mong em cho anh một cơ hội.”
Cô vẫn nhẹ nhàng, lịch sự:
“Xin lỗi anh, tôi đã nói rồi, tôi không thể nhận. Mong anh đừng làm vậy nữa.”
Nhưng cái mặt gã dày như chống đạn, vẫn tiến tới, tay như định kéo tay cô.
Namjoon đứng một góc nhìn cảnh đó mà trong lòng bùng nổ như rap verse tốc độ ánh sáng:
Không cần nghĩ nhiều, anh bước lại—giọng trầm như bass rơi:
“Cô ấy đã từ chối rồi. Đừng làm phiền nữa.”
Gã kia nhướng mày, kiểu: Ơ ai đây?
“Chuyện của tôi và So Hwa, liên quan gì đến anh?”
So Hwa vội quay sang, giọng vẫn dịu như mây đầu hạ:
“Anh Namjoon.”
Chỉ hai chữ thôi mà Namjoon như được buff +1000 confidence, +5000 aura bạn trai không công bố nhưng vibe rõ ràng.
Anh nhẹ nghiêng người, che cô phía sau:
“Liên quan. Vì cô ấy đang đi cùng tôi.”
Không gằn, không gắt—chỉ bình tĩnh mà lạnh, kiểu phong thái CEO nhưng phiên bản boyfriend candidate.
Gã thiếu gia khó chịu, nhìn Namjoon từ đầu đến chân như muốn đánh giá đẳng cấp.
Nhưng So Hwa lên tiếng, rất mềm và kiên quyết:
"Từ giờ, đừng đến tìm tôi nữa. Xin anh tôn trọng.”
Một cú kết câu lịch thiệp nhưng cắt đứt đường sống.
Gã nghẹn lại, mặt đỏ tía tai, ném bó hoa vào thùng rác rồi quay đi, bánh xe rú nhẹ một cú đầy “bất lực cay cú”.
So Hwa thở ra một hơi. Namjoon nhìn cô, đôi mắt dịu ngay lập tức, không trách, không hỏi dồn.
Anh chỉ khẽ nghiêng đầu:
“Em ổn chứ?”
Cô gật đầu, mím môi, hơi ngượng:
“Xin lỗi vì để anh thấy cảnh… kỳ cục.”
Namjoon mỉm cười—nụ cười nắng tan băng, pha chút đùa nhẹ đúng gu cô:
“Không sao. Anh đến để vẽ tranh… không ngờ bonus thêm drama thiếu gia phiên bản tệ.”
Cô phì cười, mắt cong cong như note nhạc ♡
Gió thổi, nắng nghiêng, vibe hai người như khung tranh sắp được vẽ ra.
Namjoon chìa tay:
“Đi thôi? Hôm nay anh muốn vẽ em cười.”
So Hwa ngập ngừng một giây—rồi đặt tay vào tay anh.
Nhẹ. Nhưng chắc chắn.
Và hai người bước vào phòng tranh.
Bên ngoài, hoa rơi.
Bên trong, tim hai đứa rơi bộp bộp không phanh.
Trong studio mùi màu nước dịu như sương, tiếng nhạc jazz indie lả lướt.
So Hwa cột tóc gọn, kéo ghế. Namjoon xắn tay áo, lộ xương cổ tay với mấy sợi gân mảnh chạy dài — nhìn cái là biết người này chắc chắn từng viết bao nhiêu bài thơ lúc rảnh
Hai người nhìn nhau.
Không hẹn mà đồng loạt chọn bảng tone pastel sương khói —
hồng đào nhạt, xanh oliu, vàng champagne, chút xám tro.
Namjoon bật cười, nửa trêu nửa dịu:
“Gu giống nhau vậy, coi bộ tiền kiếp mình vẽ chung rồi.”
So Hwa nghiêng đầu, đôi mắt long lanh cười:
“Biết đâu… tiền kiếp là họa sĩ thành Paris á.”
“Còn kiếp này,” Namjoon chống cằm nhìn cô, giọng như cọ chạm giấy, mềm và mịn,
"Anh vẽ em cũng được.”
Cô đỏ tai:
“Anh lo vẽ đi!”
Hai người im lặng… nhưng là kiểu im lặng thoải mái, mỗi đường cọ như đối thoại thay lời.
Và rồi…
Họ cùng kết thúc tranh gần như cùng lúc.
Không ai nói gì, chỉ cùng xoay tranh lại đặt cạnh nhau.
Khoảnh khắc đó — cả hai cùng ngẩn người.
Hai bức tranh không giống nhau, nhưng khi ghép cạnh nhau…
các đường nét nối liền, bảng màu hòa quyện, bố cục liền mạch như một bức tranh duy nhất.
Một bên là chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ đầy nắng.
Một bên là một người con gái đang ngồi bên cửa sổ ấy, tay đặt lên cuốn sách, mắt nhìn ra ngoài trời.
Trời ơi vũ trụ này không push họ thì phí sức quá.
So Hwa mím môi, lòng rộn ràng như ai rải kim tuyến trong ngực:
“Trông… hợp đến lạ.”
Namjoon khẽ gật, giọng trầm và mềm như nhạc.
“Không phải lạ đâu. Là tự nhiên.”
Cô chớp mắt.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô — chân thành, không vội nhưng rõ ràng:
“Anh nghĩ… chúng ta hợp nhau hơn em tưởng đó.”
Một nhịp tim lạc mất.
So Hwa bật cười nhỏ, hơi đùa để che xấu hổ:
“Em tưởng vẽ thôi chứ… không ai nói về định mệnh ở đây hết nha.”
Namjoon nhướng mày, môi cong nhẹ, genius romantic mode unlocked:
“Anh không nói định mệnh…
Anh chỉ… ghi chú lại hiện thực thôi.”
Hai người khẽ chạm cọ vào nhau một cái —
cái chạm nhẹ như lời hẹn.
Studio yên, chỉ nghe tiếng tim hai đứa gõ nhịp —
vừa đúng tông, vừa đúng beat.
Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top