FanFic.Top

[Lang Đồ | Hành Ân] Lệch lạc tương phùng

37

cookies1225

Cao Đồ đã ghi khắc từng lời "giáo huấn" của Lý Phái Ân vào tận xương tủy.

Ngoài việc mỗi ngày đều phối hợp nhiệt tình với những màn "khai phá" đủ mọi chiêu trò của ba người kia, cậu còn đều đặn đến phòng gym hàng tuần. Những buổi tập luyện giúp đường nét cơ thể cậu trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn, cơ bụng cốt lõi ổn định rõ rệt, đặc biệt là sức bền đã tăng lên mấy bậc.

Sự thay đổi của Cao Đồ diễn ra từ trong ra ngoài. Cậu không còn chỉ là kẻ phối hợp thụ động mà đã trở thành người chủ động tham gia khám phá dục vọng của chính mình.

Cậu bắt đầu thực hành "lý thuyết" một cách táo bạo hơn, không còn chỉ biết chịu đựng mà bắt đầu khêu gợi ở mọi lúc mọi nơi. Bằng một ánh mắt, một cái chạm đầu ngón tay hay đường cong khi khẽ nghiêng người, cậu như chiếc móc câu khiến hai con "sói" đang thèm khát kia chỉ muốn lao vào thao cậu đến chết đi sống lại. Địa điểm cũng ngày càng tùy hứng hơn.

Đặc biệt là ở công ty, trước đây mỗi khi thấy Thẩm Văn Lang lộ nụ cười không ý tốt, Cao Đồ sẽ theo bản năng mà trốn tránh. Nhưng giờ đây, trước mặt mọi người, cậu vẫn là vị đặc trợ tổng giám đốc ăn mặc chỉnh tề, nụ cười thân thiện, làm việc chuyên nghiệp không chút sai sót. Thế nhưng chỉ cần quay lưng đi, căn phòng nghỉ rộng lớn, sang trọng và cách âm cực tốt của Thẩm Văn Lang đã trở thành "ổ yêu" của hai người. Chiếc sofa rộng rãi và giường lớn trong phòng nghỉ đã vương vãi quá nhiều hơi thở phóng túng.

Cao Đồ cũng tìm đến Lý Phái Ân để thỉnh giáo về cách ăn mặc.

Cậu bắt đầu chăm chút ngoại hình, tút tát bản thân thật điển trai và quyến rũ để đi "thăm ban" tại studio hoặc phim trường ngoại cảnh nơi Giang Hành làm việc. Hai người đứng giữa ánh sáng và bóng tối được sắp đặt tinh tế, một kẻ phóng khoáng bất kham, một người thanh tú ôn nhu, đẹp đôi đến mức có thể kéo đi đóng phim thần tượng ngay lập tức.

Những nụ hôn vội vã trong phòng trang điểm, những màn mơn trớn trong góc tối kho đạo cụ, thậm chí là trong cánh rừng nhỏ khi quay ngoại cảnh — những kịch bản mà Giang Hành từng khao khát nhưng không dám đường đột đề xuất, Cao Đồ đều đỏ mặt cùng anh thực hiện từng cái một.

Cao Đồ triệt để quán triệt câu nói "thực hành nhiều mới là khởi đầu của sự tiến bộ" của Lý Phái Ân. Cậu luyện tập đến mức ngày càng buông thả, càng hiểu rõ cách điều khiển cảm xúc của đối phương. Cả cơ thể và trái tim đều trở nên nhạy cảm, thả lỏng hơn qua mỗi lần khám phá, và cậu cũng biết cách diễn đạt nhu cầu của mình một cách rõ ràng nhất.

Cho đến khi cậu cảm thấy bản thân có lẽ, hình như, có thể... đã chuẩn bị sẵn sàng để một mình tiếp chiêu hai con sói xám thật sự cùng lúc.

Cậu hẹn trước thời gian với Giang Hành và Thẩm Văn Lang, địa điểm là tại căn biệt thự rộng đến mức vô lý của Thẩm Văn Lang.

Buổi tối ngày hẹn, Cao Đồ tỉ mỉ chuẩn bị cho bản thân. Cậu tắm rất lâu bằng loại sữa tắm mang hương thơm ngọt ngào đầy khiêu khích, chăm sóc từng tấc da thịt sao cho mịn màng mềm mại nhất. Cậu còn xịt một chút nước hoa hương xô thơm yêu thích lên cổ tay, hòa quyện cùng mùi sữa tắm tạo nên một sự dẫn dụ tinh vi.

Sau khi sấy khô tóc, Cao Đồ đứng trước gương tỉ mỉ trang điểm, điểm nhấn là đôi mắt trông to và ướt át hơn, đôi môi căng mọng đỏ tươi. Nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa nhuốm màu diễm lệ vì mong chờ trong gương, trái tim cậu đập loạn nhịp, sự thẹn thùng đan xen với một nỗi phấn khích tựa như hiến tế.

Cậu tận dụng phòng giải trí ở tầng hầm. Ánh đèn được chỉnh sang tông màu cam ấm ám muội, mờ ảo dịu nhẹ. Quầy bar mở được cậu sắp xếp tinh tế, những chiếc ly thủy tinh được lau sáng bóng, rượu, đá và dụng cụ pha chế đầy đủ. Tiếng nhạc Jazz trầm thấp gợi cảm vang lên, thực sự tạo nên không khí riêng tư của một quán bar cao cấp.

Khi nghe thấy tiếng có người về ở tầng trên, Cao Đồ hít sâu một hơi, đẩy gọng kính bạc trên mặt, đi tới đầu cầu thang chờ đợi. Cho đến khi thấy Giang Hành mặc bộ vest trắng, rõ ràng cũng đã chải chuốt kỹ lưỡng để đến dự hẹn.

"Chào buổi tối."

Cao Đồ khẽ nghiêng người, ra dấu "mời", bắt chước dáng vẻ của một nhân viên pha chế, giọng điệu nhẹ nhàng: "Thưa ngài, chào mừng đến với quán bar giới hạn, tối nay ở đây chúng tôi có dịch vụ đặc biệt đấy ạ."

Giang Hành bị dáng vẻ mới lạ này làm cho vui vẻ, thuận tay ôm lấy eo cậu kéo vào lòng, hôn chụt một cái lên môi: "Bé cưng, hôm nay lại chơi trò gì đây?" Anh nhìn quanh phòng giải trí và quầy bar được bài trí tỉ mỉ.

Giang Hành cúi đầu ngửi ngửi nơi hõm cổ cậu, cười trầm: "Mùi gì mà quyến rũ thế này? Thỏ Con bảo bối tối nay định chơi lớn à?"

"Khách quý xin mời ngồi." Cao Đồ khẽ thoát khỏi vòng tay anh, đi vào sau quầy bar "Ngài muốn uống gì? Tối nay em là bartender."

"Ồ?" Giang Hành nhướng mày, đầy hứng thú ngồi lên chiếc ghế cao, chống cùi chỏ lên quầy, chống cằm nhìn cậu "Để xem ông chủ có gì đề cử nào?"

Cao Đồ quay người, lưng hướng về phía Giang Hành để lấy rượu từ trên giá. Ở góc độ này, khi cậu khẽ cúi người, bờ mông cong vểnh và đường chân dài miên man trong chiếc quần tây hiện ra không sót thứ gì. Yết hầu Giang Hành chuyển động, ánh mắt tối sầm lại.

Động tác của Cao Đồ không nhanh nhưng rất vững. Cậu lấy bình lắc, thêm đá, vodka, rượu mùi và nước trái cây tươi đã chuẩn bị sẵn rồi bắt đầu lắc mạnh. Khi cánh tay dùng lực, đường nét cơ bắp dưới lớp áo sơ mi ẩn hiện. Dù kỹ thuật là mới học nhưng cậu làm lại mang một vẻ đẹp thong dong khó cưỡng.

Một ly cocktail trái cây màu sắc mời gọi, trang trí bằng quả mọng và lá bạc hà được đẩy đến trước mặt Giang Hành.

"Của ngài đây, 'Mộng Mận Mùa Đông', xin mời thưởng thức." Cậu khẽ khom người, đôi mắt sau gọng kính cong lên, đáy mắt lấp lánh những tia sáng vụn vặt.

Giang Hành bưng ly rượu lên nếm thử một ngụm, vị chua ngọt vừa phải, nồng độ rượu hòa quyện hoàn hảo. "Tay nghề khá đấy, ông chủ."

Anh khen ngợi, nhưng ánh mắt lại lưu luyến trên đôi gò má đỏ hây hây và làn môi ướt át của Cao Đồ. Anh liếm môi, cười lộ hàm răng trắng bóng "Lén lút học nghề chỉ để tối nay chuốc say bọn anh sao?"

"Đâu có ạ" Cao Đồ tựa vào quầy bar, cũng tự pha cho mình một ly "Rượu là không khí thôi, để góp vui thôi mà."

Đúng lúc đó, Thẩm Văn Lang đã về. Hắn cởi áo vest vắt trên cánh tay, mặc sơ mi đen và quần tây phẳng phiu, vừa nới lỏng cà vạt vừa đi xuống cầu thang. Thấy cảnh tượng sau quầy bar, bước chân hắn khựng lại một chút, rồi khóe môi nhếch lên một độ cong thấu hiểu.

"Thẩm tiên sinh cũng tới rồi, như cũ nhé?" Cao Đồ ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt sau mặt kính long lanh như nước.

Thẩm Văn Lang gật đầu, đi tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Giang Hành.

Cao Đồ lập tức nhập vai, quay người dùng kẹp gắp một viên đá tròn trong suốt bỏ vào ly whisky dày, sau đó rót làn nước màu hổ phách vào. Động tác so với lúc nãy bớt đi vẻ biểu diễn, thêm phần tự nhiên và thuần thục.

Cậu đẩy ly rượu đến trước mặt Thẩm Văn Lang, đầu ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay hắn: "Thẩm tổng, whisky của ngài."

Thẩm Văn Lang cầm ly rượu, lắc nhẹ, viên đá va chạm tạo ra tiếng kêu lanh lảnh. Hắn không nhìn rượu mà khóa chặt ánh mắt vào khuôn mặt đỏ bừng và chiếc kính cận trông cực kỳ cấm dục nhưng lại khêu gợi kia của Cao Đồ.

"Dáng vẻ không tệ." Hắn nhận xét nhạt, nhấp một ngụm, chất lỏng nồng nàn trượt xuống cổ họng.

Cao Đồ bị ánh mắt của hắn làm cho nóng bừng vành tai. Để thêm can đảm, cậu tự pha cho mình một ly Gin Tonic nồng độ thấp, nhấp một ngụm nhỏ. Chất lỏng lạnh lẽo mang theo hương thơm của bách xù và vị cay nhẹ của Gin khiến cậu bình tĩnh lại đôi chút.

Cậu giơ ly rượu lên, khẽ chạm vào ly của Giang Hành và Thẩm Văn Lang, tạo ra tiếng "đinh" thanh thúy.

"Chỉ uống rượu thì chán lắm" Cao Đồ đặt ly rượu xuống, ngón tay xoay quanh vành ly vẽ vòng tròn, ngước mắt nhìn hai người, giọng nói mềm hơn bình thường, mang theo một chút run rẩy khó nhận ra và sự mê hoặc đầy cố ý: "Cái đó... tiệm chúng em tối nay còn có chương trình biểu diễn đặc biệt đó nha."

Nói xong cậu cúi đầu, đi ra từ phía sau quầy bar, không dám nhìn phản ứng của hai người, đi thẳng về phía khu vực nhỏ đối diện mà cậu đã dọn trống và bài trí đơn giản từ trước.

Cho đến khi cậu đi ra, Giang Hành và Thẩm Văn Lang mới chú ý thấy, ở khu vực đối diện quầy bar, không biết từ lúc nào đã dựng lên một cây cột múa chuyên nghiệp lấp lánh ánh kim lạnh lẽo, bên dưới là một bục sân khấu tròn thấp, phía sau buông rèm nhung đỏ thẫm.

Hai người nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc và hứng thú mãnh liệt bùng lên trong mắt đối phương. Giang Hành huýt sáo một tiếng, Thẩm Văn Lang giơ ly ra hiệu, hai người chạm ly, một tiếng vang giòn giã, mọi thứ đều không cần nói ra, cả hai đều hiểu rõ tối nay tuyệt đối không bình thường.

Cao Đồ đi tới góc phòng điều khiển âm thanh, chuyển nhạc. Cậu chỉnh lại ánh đèn đã thiết lập sẵn. Nhạc Jazz lười biếng dừng lại, thay vào đó là một bản nhạc nhảy có nhịp điệu mạnh mẽ hơn, mang theo nhịp trống rõ ràng và giai điệu đầy cám dỗ. Cậu hít sâu một hơi, bước lên sân khấu nhỏ được ánh đèn đặc biệt chiếu rọi.

Trang phục tối nay của cậu dưới ánh sáng mờ ảo của quầy bar chưa lộ diện hoàn toàn, lúc này dưới luồng sáng tập trung của sân khấu mới hoàn toàn phơi bày.

Bên ngoài cậu khoác một chiếc áo blazer da đen dáng rộng thiết kế đầy cá tính, bên trong là áo sơ mi trắng sạch sẽ. Nhưng nơi lẽ ra phải thắt cà vạt thì lại thắt một dải ruy băng dài làm từ ren đen trắng đan xen, thắt thành một chiếc nơ bướm tinh xảo trước cổ. Bên dưới là quần dài đen cùng bộ, nhưng trên eo lại quấn chồng chéo tận ba lớp thắt lưng da, khiến vòng eo cậu trông cực kỳ thon nhỏ, tôn lên đôi chân dài thẳng tắp.

Theo tiếng nhạc, Cao Đồ bắt đầu lắc lư cơ thể. Động tác của cậu lúc đầu hơi ngượng nghịu, nhưng rất nhanh đã bắt kịp nhịp điệu. Cậu tiến lại gần cột thép lạnh lẽo, đi vòng quanh nó thật chậm, ánh mắt mê ly nhìn về phía hai người đàn ông dưới đài. Sau đó, cậu đưa tay nắm lấy cột, ngửa người ra sau, thực hiện một vòng xoay tuyệt đẹp.

Chiếc áo blazer mở tung theo động tác, lộ ra sơ mi trắng bên trong. Cậu xoay tròn, trượt xuống, vươn người quanh cột thép, chiếc áo blazer trượt khỏi vai rơi xuống sàn.

Cậu vừa nhảy vừa dùng động tác chậm rãi khiêu khích kéo vạt áo sơ mi ra khỏi cạp quần, để nó bay bổng theo cử động. Tiếp đó, cậu cởi vài chiếc cúc áo sơ mi, lộ ra một khoảng ngực và xương quai xanh tinh tế. Cậu quay lưng về phía dưới đài, eo thon đưa đẩy, hai tay đưa ra sau, từng chút một cởi bỏ áo sơ mi khỏi vai. Tiếp theo là tháo thắt lưng da, một sợi, hai sợi, ba sợi. Tiếng khóa kim loại va chạm vang lên rõ mồn một...

Giang Hành và Thẩm Văn Lang dưới đài nín thở, mắt không rời sân khấu một giây. Họ vốn tưởng Cao Đồ nhảy múa cột đã đủ bốc lửa rồi, không ngờ cậu còn lồng ghép cả nghệ thuật thoát y đầy ma mị.

Khi lớp che chắn cuối cùng rơi xuống, ánh đèn sân khấu hoàn toàn tập trung vào người cậu, bộ "trang phục biểu diễn" giấu dưới lớp quần áo trịnh trọng cuối cùng cũng lộ diện, hai con sói gần như cùng lúc hít một hơi khí lạnh.

Cao Đồ lúc này đang mặc trên người một bộ đồ "Thỏ Nam" cực kỳ gợi cảm và đầy dụng ý.

Cổ áo giả màu trắng vẫn còn đó, bên trên vẫn thắt dải nơ ren đen trắng, trên cổ tay đeo vòng bít trắng trang trí như măng sét áo sơ mi.

Và phần chính là một bộ bodysuit da đen khoét hông cực cao. Hai bên sườn là lớp da đen bóng loáng như hai bàn tay ôm chặt lấy eo mông và ngực cậu, nhưng mặt trước lại thiết kế rỗng, chỉ liên kết bằng những sợi dây thừng đen đan chéo, ép chặt hai điểm hồng trước ngực đến mức hơi nhô lên. Thiết kế khoét hông cao đến tận eo, để lộ bên trong là đôi tất lưới đen ôm sát đôi chân thẳng tắp, tất lưới thắt vào da thịt tạo nên những vết lún đầy tính dục.

Cậu bám cột xoay người lại, phía sau là thiết kế hở lưng diện tích lớn, tấm lưng mịn màng và hõm lưng hiện ra rõ mệt. Ngay thắt lưng sau, một chiếc nơ da đen tinh nghịch thắt ở đó, và ngay bên dưới chiếc nơ, sát vách mông cong vểnh, một cái đuôi thỏ trắng muốt xù lông rung rinh theo nhịp lắc mông, quyến rũ đến chết người.

Đáng chết hơn cả, bộ bodysuit này là thiết kế hở đáy hoàn toàn. Khi cậu quay người lại lần nữa, đứng nghiêng về phía họ, kiễng chân thực hiện một động tác vươn người, cặp mông tròn trịa đầy đặn bị tất lưới đen thắt chặt lộ ra hoàn toàn, khe rãnh bí mật ở giữa thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp lưới, tràn đầy khao khát muốn được khám phá.

Âm nhạc tiến vào cao trào, động tác của Cao Đồ cũng trở nên táo bạo phóng đãng hơn. Cậu leo lên cột, thực hiện những động tác khó như xoay người, đu ngược, mỗi lần vươn vai, mỗi lần thu người đều phô bày phần hấp dẫn nhất của cơ thể được hóa trang tỉ mỉ. Mồ hôi thấm ướt tóc mai, chảy dọc xuống cổ, chui tọt vào giữa lớp da và dây buộc gợi cảm đó.

Cuối cùng, âm nhạc trở nên dịu lại.

Cao Đồ trượt từ cột xuống, đi đến bên cạnh một chiếc hộp để sẵn ở mép sân khấu. Cậu quỳ một gối, lấy từ bên trong ra một đôi giày cao gót màu đen cực cao và mảnh. Cậu ngồi dưới đất, duỗi đôi chân quấn tất lưới ra, từ từ, cực kỳ gợi cảm xỏ giày vào. Sau đó, cậu bám vào cột, hơi lảo đảo đứng dậy. Đôi giày cao gót ngay lập tức kéo dài đường nét đôi chân thêm thẳng tắp, mu bàn chân uốn cong tuyệt đẹp, và cũng làm mông cậu thêm vểnh, đường cong cơ thể đạt đến một điểm khêu gợi cực hạn.

Cuối cùng, cậu cầm lấy chiếc bờm tai thỏ trắng dài xù lông đeo lên đầu. Khẽ nghiêng đầu, ánh mắt ướt át, mang theo vẻ thẹn thùng nhưng cũng cực kỳ táo bạo nhìn về phía hai người dưới đài.

Đôi môi vì màn biểu diễn và căng thẳng nãy giờ bị cậu cắn đến đỏ mọng như nhỏ máu, khẽ hé ra, thở hổn hển. Đôi mắt dưới gọng kính bạc đã không còn vẻ thanh khiết ngây ngô thường ngày mà tràn ngập hơi nước lả lơi và lời mời gọi không thành tiếng.

Điệu nhảy kết thúc, âm nhạc đột ngột dừng lại.

Và đứng trên sân khấu là một "Thỏ Nam" tươi non mơn mởn, sống động, được chế tác riêng cho họ.

Giang Hành và Thẩm Văn Lang cảm thấy khô họng, bụng dưới thắt chặt đến phát đau. Họ đã liệu trước sẽ có bất ngờ, nhưng không ngờ lại là một sự bất ngờ chấn động, tỉ mỉ và mang tính hiến tế triệt để đến thế này. Cú sốc kép về thị giác và tâm lý khiến dục vọng của họ như thùng thuốc súng bị châm ngòi, suýt chút nữa phá vỡ sự kìm kẹp của lý trí.

Cao Đồ cũng rất hài lòng với phản ứng của họ. Cậu bám cột, cẩn thận bước xuống bậc thang sân khấu. Đôi giày cao gót đã thay đổi hoàn toàn trọng tâm và cách đi của cậu, cậu đi hơi chậm, hơi lắc lư, mỗi bước chân đều đạp cực kỳ cẩn trọng. Đường nét cơ bắp bắp chân căng cứng, dáng mông càng thêm nổi bật do dùng lực, và cả cái đuôi thỏ trắng rung rinh theo bước chân, tất cả như những thước phim quay chậm đập vào thần kinh của hai người dưới đài.

Cậu bước xuống bậc thang, đi được vài bước, dường như đã thích nghi được một chút, vừa khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Ái chà!"

Sự cố xảy ra.

Gót giày nhọn mảnh dường như đạp trúng khe nối của thảm, cơ thể Cao Đồ đổ mạnh về phía trước, mất thăng bằng, cậu thét lên một tiếng kinh hãi, cả người ngã nhào ra trước!

"Cẩn thận!" Giang Hành và Thẩm Văn Lang gần như đồng thời bật dậy từ ghế, lao tới với tốc độ kinh người.

Giang Hành ở phía trước, một tay đỡ lấy thân trên Cao Đồ, cánh tay siết chặt lấy eo cậu. Thẩm Văn Lang thì đỡ lấy cánh tay cậu từ phía sau. Hai người vừa vặn đón được Cao Đồ đang sắp sửa chạm mặt xuống đất, ôm chặt vào lòng.

"Có sao không? / Có bị thương chỗ nào không?" Hai người đồng thanh, giọng điệu đầy vẻ lo lắng thật sự.

Cao Đồ hồn siêu phách lạc, tim đập thình thịch, theo bản năng đưa cả hai tay ôm lấy cổ Giang Hành, cả người gần như treo lên người anh.

"Dọa... dọa chết em rồi..." Cậu nhỏ giọng oán trách, mang theo chút nũng nịu và sợ hãi "Học đi giày cao gót này còn khó hơn học nhảy gấp trăm lần!"

Giang Hành cảm nhận được cơ thể mềm mại ấm áp trong lòng và sự run rẩy vì sợ hãi của cậu, vừa thương vừa buồn cười, dứt khoát dùng lực cánh tay bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa. "Đi không vững thì đừng đi nữa" Giọng anh hơi khàn đục "Bế em qua cũng vậy thôi."

Thẩm Văn Lang cũng buông tay, nhưng lông mày khẽ nhíu lại nhìn cái chân suýt thì trẹo của Cao Đồ. "Cổ chân thế nào rồi?" Hắn hỏi, giọng điệu nghiêm túc.

Cao Đồ được Giang Hành bế, lắc đầu: "Không sao đâu ạ, em phản ứng nhanh, kịp thời xả lực rồi, không bị trẹo thật đâu, chỉ là giật mình thôi."

Giang Hành bế cậu đến cạnh quầy bar, không đặt cậu xuống ghế cao mà để cậu ngồi trực tiếp lên mặt quầy bar rộng rãi. Mặt bàn lành lạnh khiến Cao Đồ khẽ rên một tiếng, cậu theo bản năng muốn khép chân lại nhưng đã bị Thẩm Văn Lang giữ lấy cổ chân.

"Đừng cử động, để tôi xem." Thẩm Văn Lang quỳ một gối trước mặt bàn, nắm lấy cái cổ chân nghi bị trẹo của Cao Đồ để xem xét kỹ lưỡng. Ngón tay hắn thon dài mạnh mẽ, cách lớp tất lưới mỏng, tỉ mỉ ấn nắn, kiểm tra các khớp xương.

"Đau không? Chỗ này thì sao?" Hắn nhẹ nhàng xoa nắn.

Cao Đồ lắc đầu: "Không sao mà, thực ra không trẹo thật, em phản ứng nhanh lắm." Nhìn vẻ mặt tập trung lo lắng của Thẩm Văn Lang, lòng cậu ngọt lịm.

"May quá, đúng là không bị sưng đỏ." Thẩm Văn Lang xác nhận xong, giọng điệu dịu lại đôi chút. Nhưng hắn không lập tức buông tay, ngược lại cứ giữ tư thế quỳ một gối như vậy, cúi đầu xuống, thương xót và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên phía ngoài cổ chân thon nhỏ của Cao Đồ.

Làn môi ấm nóng cách lớp tất lưới mang đến một trận tê dại ngứa ngáy, khiến mặt Cao Đồ càng đỏ hơn.

Ở bên kia, Giang Hành đưa tay chỉnh lại chiếc bờm tai thỏ hơi bị lệch sau sự cố vừa rồi trên đầu Cao Đồ, đầu ngón tay đầy vẻ yêu chiều lướt qua tóc mai đẫm mồ hôi của cậu. "Thỏ Con bảo bối của chúng ta, lúc nào cũng là đáng yêu nhất." Giọng anh dịu dàng như muốn chảy ra nước.

"Thật sao?"

Cao Đồ chớp chớp đôi mắt ướt át, bị hai người vây ở giữa, nghe những lời an ủi trầm thấp của họ, lá gan lại lớn hơn một chút, sự thẹn thùng vơi đi, tính ham chơi nổi lên.

Cậu cố ý nghiêng người, tạo ra một tư thế tôn lên đường cong cơ thể hơn, rồi nghiêng đầu nhìn Giang Hành.

Đồng thời, cậu nhấc cái chân không bị Thẩm Văn Lang giữ lên, gót giày nhọn mảnh đạp không nặng không nhẹ lên lồng ngực Giang Hành, ngay vị trí trái tim, thậm chí còn dùng lòng bàn chân di di một cái.

"Ưm..." Giang Hành hừ nhẹ một tiếng, cơ thể lập tức căng cứng. Cảm giác từ cái gót nhọn đó xuyên qua lớp vải cực kỳ rõ ràng. Anh đột ngột đưa tay nắm lấy cái cổ chân đang làm loạn của Cao Đồ, lực hơi mạnh như muốn ngăn lại, lại như khát khao nhiều hơn.

"Đừng nghịch..." Giọng anh khàn đặc không ra hình thù nhưng cũng học theo động tác của Thẩm Văn Lang, cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn nồng cháy lên mu bàn chân đang mang giày cao gót của Cao Đồ, đầu lưỡi phác họa theo vân tất lưới, hôn mãi cho đến bắp chân.

Cao Đồ nhìn hai người đàn ông vốn dĩ kiểm soát mọi thứ, mạnh mẽ vô song này, lúc này một kẻ quỳ gối dưới chân hôn cổ chân mình, một kẻ nắm lấy chân mình để hôn mu bàn chân. Cả hai đều đỏ mắt, cố nhịn dục vọng, dùng một loại ánh mắt vừa như thần phục vừa đầy thèm khát tham lam ngước nhìn cậu, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của cậu.

Một cảm giác phấn khích chưa từng có, pha trộn giữa quyền lực và tình dục quét qua Cao Đồ. Cậu không nhịn được mà cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như có móc câu.

Cậu nhớ lại chiêu "huấn luyện sói" mà Lý Phái Ân đã dạy, ngồi thẳng người dậy, rút cái chân bị nắm ra, khẽ đá bọn họ. Sau đó nâng cằm lên, dùng tông giọng mang chút ngạo mạn lại đầy khiêu khích mà Lý Phái Ân đã dạy để ra lệnh: "Hai người, đi, ngồi ngay ngắn vào hai cái ghế phía trước cho em."

Giang Hành và Thẩm Văn Lang nhìn nhau, đều thấy ngọn lửa bùng cháy và sự phục tùng tuyệt đối trong mắt đối phương.

Không một chút do dự, hai người nghe lời đứng dậy, kéo hai chiếc ghế tới trước mặt Cao Đồ rồi ngồi xuống. Bốn luồng ánh mắt như bàn ủi nung đỏ đóng đinh lên người Cao Đồ, họ hơi rướn người về phía trước, như chờ đợi được duyệt binh, lại như mãnh thú chờ được cho ăn.

Cao Đồ hài lòng gật đầu. Cậu vẫn ngồi trên mặt quầy bar cao, đôi chân thanh thoát bắt chéo, đung đưa trong không trung. Cậu từ từ nhấc một chân lên, dùng mũi giày cách lớp quần áo, đầu tiên là khẽ chạm vào xương quai xanh của Giang Hành. Mũi giày lành lạnh men theo vết lõm của xương quai xanh, chậm rãi trượt xuống dưới, lướt qua rãnh cơ ngực, lướt qua cơ bụng căng cứng, đi tới đâu mang theo một trận rùng mình và sự co thắt cơ bắp rõ rệt tới đó.

Sau đó cậu cũng làm y như vậy, dùng mũi giày của chân kia vẽ một đường tương tự trên người Thẩm Văn Lang.

Tiếp theo, trò quá đáng hơn đã tới.

Cậu thu chân lại, thay vào đó dùng cái gót nhọn mảnh khảnh luồn vào khe hở gấu áo của hai người, đâm thẳng vào trong một cách chuẩn xác. Cảm giác lành lạnh dán lên làn da ấm nóng khiến cả hai đều không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Gót giày Cao Đồ khéo léo hất lên, móc một cái, vạt áo liền bị vén ra, lộ ra mảng lớn cơ bụng sáu múi và đường nhân ngư rắn chắc. Ánh mắt cậu lưu luyến trên những khối cơ bụng đẹp đẽ đó. Cậu thậm chí còn dùng đỉnh gót nhọn cố tình di chuyển, phác họa chậm rãi theo từng thớ cơ bụng của hai người. Cảm giác nhỏ nhặt mang theo chút đau nhẹ và sự khiêu khích mạnh mẽ khiến hơi thở của hai người đột ngột dồn dập, cơ bụng co thắt dữ dội.

Cao Đồ nghiêng đầu, chiêm ngưỡng "kiệt tác" của mình. Dưới ánh đèn mờ ảo của quầy bar, hai người đàn ông áo quần xộc xệch, cơ bụng căng cứng, ánh mắt như hổ đói nhìn chằm chằm vào con "thỏ" đang làm xằng làm bậy trên đài, cảnh tượng vừa dâm mị vừa tràn đầy sự nguy hiểm.

Cao Đồ nhìn đến khô cả họng, bất giác thò đầu lưỡi ra liếm làn môi dưới đỏ mọng. Cậu đưa tay cầm lấy ly Gin Tonic còn một nửa trên quầy bên cạnh, ngửa đầu uống một hơi lớn. Chất lỏng lạnh lẽo trượt qua cổ họng nhưng chẳng thể dập tắt được ngọn lửa đang bùng lên trong cơ thể.

Cậu đặt mạnh ly rượu xuống mặt bàn phát ra tiếng "cốp", giọng nói vì tình động mà hơi khàn nhưng mang theo mệnh lệnh không thể nghi ngờ:

"Quần áo, cởi sạch ra, một lượt."

Giang Hành và Thẩm Văn Lang gần như thực hiện ngay lập tức. Họ nhanh chóng cởi cúc áo sơ mi, thô bạo giật phăng chiếc áo đã xộc xệch khỏi người rồi quăng sang một bên. Động tác khiến cơ bắp cánh tay và lồng ngực nổi cuồn cuộn, đầy sức mạnh.

Rất nhanh sau đó, thân trên của hai người đã hoàn toàn trần trụi, lộ ra vóc dáng cường tráng, làn da dưới ánh đèn mờ ảo tỏa ra ánh sáng màu mật ong, hơi ửng hồng vì dục vọng.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi họ cởi áo, ánh mắt Cao Đồ đã rơi vào vùng hạ bộ đang trướng phồng lên dữ dội của hai người. Ở đó, dù cách một lớp vải quần, vẫn có thể thấy rõ hai khối nhô lên to lớn đáng sợ, đẩy đũng quần căng phồng.

Ngay khi đôi tay của hai con sói đặt lên khóa quần định tiếp tục thực hiện mệnh lệnh, Cao Đồ lại nhấc chân lên. Lần này, cả hai bàn chân mang giày cao gót đồng thời duỗi ra, chuẩn xác và mang theo chút lực, đạp trực tiếp lên hai khối nhô lên đáng sợ đó!

Lớp da đế giày lạnh lẽo và gót giày cứng ngắc, cách lớp quần, giẫm nghiền không nặng không nhẹ lên cặp trứng nhạy cảm nóng bỏng.

"Ưm..." Giang Hành hừ nhẹ một tiếng, cơ thể run bắn lên, theo bản năng muốn ưỡn hông nhưng lại bị đạp chặt lại.

Thẩm Văn Lang thì hơi thở nghẹn lại, gân xanh trên trán ẩn hiện, hắn nhìn chằm chằm Cao Đồ, ánh mắt như muốn nuốt tươi nuốt sống cậu, giọng nói khàn đến cực điểm: "Thỏ Con bảo bối... tối nay em thật sự học hư rồi..."

"Học hư... cũng là do các anh dạy thôi."

Mặt Cao Đồ đỏ như sắp nhỏ máu, nhưng đôi mắt sau mặt kính lại sáng kinh người, long lanh nước, trộn lẫn giữa thẹn thùng, đắc ý và một sự khiêu khích đầy tinh quái.

Cậu cảm nhận được độ cứng và độ nóng kinh người dưới chân mình, cũng như nhịp đập phập phồng của chúng dưới bàn chân cậu. Hoa huyệt của cậu cũng không nhịn được mà co thắt từng đợt, rỉ nước. Sắc đỏ trên mặt càng đậm nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh, thậm chí còn dùng lòng bàn chân bắt chước động tác giao hợp, ma sát tới lui trên cái hình thù to lớn đó, gót nhọn thỉnh thoảng quẹt qua đỉnh đầu. Cậu bắt đầu lúc có lúc không, cách một lớp quần mà giẫm đạp, nhào nặn nơi đó.

"Ưm... Thỏ Con bảo bối..." Tiếng thở dốc của Giang Hành nặng nề đến đáng sợ, anh ngửa đầu ra sau, cổ kéo ra một đường cong gợi cảm, yết hầu lăn lộn kịch liệt.

Thẩm Văn Lang thì nhìn chằm chằm Cao Đồ như muốn ăn tươi nuốt sống, giọng hắn trầm khàn chứa đựng sự kìm nén cực độ: "Em tự tìm đấy..."

Cao Đồ dường như đã chơi đến nghiện, cậu cố ý dang rộng đôi chân, khiến nơi bí mật dưới thiết kế hở đáy càng thêm lộ liễu trước ánh nhìn nóng bỏng của hai người. Nơi đó đã sớm ướt đẫm, lấp lánh hơi nước mời gọi dưới ánh đèn mờ. Tất lưới đen lún sâu vào rãnh mông, càng tôn lên đóa huyệt khẩu đỏ hồng mềm mại ở giữa đang căng thẳng đóng mở từng nhịp như thể đang không thành tiếng mời gọi sự xâm nhập dữ dội của vật khổng lồ thô cứng.

Động tác ở chân cậu không ngừng lại, thậm chí cậu còn cố ý dùng cái gót cao nhọn để chọc ngoáy vào phần nhạy cảm nhất ở đỉnh đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top