FanFic.Top

I - My - Me - Mine

Não cá vàng

bbravebhumhle0506

Tôi - một đứa con gái sống hơn 20 năm với bộ não cá vàng của mình. Tôi thề là tôi có trí nhớ khá tốt khi tôi dùng nó để ghi nhớ bài học, sự kiện và những câu chuyện mình đã đọc,đã nghe. Nhưng trong cuộc sống thường ngày và cụ thể là cái gì liên quan đến hành vi, thói quen, suy nghĩ của mình thì tôi hầu như đều bất lực.  Thôi thì ở đây kể sơ sơ một vài "chiến tích " :

1. Trong một lần đi học , vì tới sớm quá nên tôi quyết định đi ăn sáng trước ở vỉa hè gần đó. Ăn xong tung tăng vào học và để luôn chìa khóa trên bàn ăn. Hậu quả lúc trưa học ra đã không có chìa khóa đi về trong khi chỗ ăn sáng đã dọn đi từ lúc nào. Cuối cùng cô giáo đành phải lấy xe chở tôi về nhà.

2/ Trong một lần đi học , vì tính vô tri vô giác của mình mà tôi đã đánh rơi luôn thẻ giữ xe dưới sân. Kết quả, thầy cho ra sớm nhưng quá nhọ tìm vì mãi không có thẻ giữ xe. Tôi đành ngậm ngùi đến phòng bảo vệ trình giấy tờ xe, thẻ căn cước và nộp phạt 50k cho nhà trường mới được ra về an toàn.

3/ Trong một lần tan làm lúc 10h đêm, tôi lại hí hửng ôm các thứ bỏ vào thùng rác và chạy thật nhanh không quay đầu lại. Kết quả ra đến hầm giữ xe mới phát hiện vừa rồi lúc vứt rác đã vứt luôn cả phiếu giữ xe vào đó.  Kết quả, tôi ngậm ngùi chạy ngược lại lục tung thùng rác để tìm cái phiếu giữ xe trong đêm tối cô đơn.( Bonus : từ chỗ giữ xe đến cty mất 5p đi bộ chứ chả gần đâu. )

4/ Trong một lần đi uống nước với bạn ngoài đường , lúc ra về tôi không để ý giỏ xách kéo khóa chưa nên đã đánh rơi luôn cái ví tiền ở ngay đó. Kết quả cô gái đã có một ngày hẳn là mất ăn mất ngủ luôn vì trong ví chứa nào là tiền, giấy tờ xe, thẻ căn cước, thẻ ngân hàng...pla pla ( mất là coi như ăn cám ). Rất may là có một chú tốt bụng làm ở đó đã nhặt và cất giữ cẩn thận đợi tôi đến trả lại .( Đội ơn chú 1000 lần luôn)

5/Tôi đã từng bị khóa thẻ ngân hàng trong nhiều ngày vì bấm sai mật khẩu nhiều lần. Kết quả, tôi đành cay cú ra ngân hàng làm 1001 bước thủ tục suốt 1 tiếng đồng hồ để đăng kí lại. Chưa kể tôi quên luôn chữ ký mẫu của mình ban đầu khiên giao dịch viên tức chết.

6/ Một lần đi uống Phúc Long ở Nowzone, khi đang đợi lấy nước, muốn lấy điện thoại ra chơi thì tìm không thấy. Tôi gọi liên tục và tìm kiếm như điên, cuối cùng xuống đến bãi đỗ xe tìm lại thì thấy nó đang nằm lặng im trong hộc xe . Ôi muốn hộc máu !!!

7/ Một lần đi AEON , lúc đang đi lên lầu thì phát hiện để quên điện thoại trong WC,cuống cuồng quay lại tìm thì cô lao công nói đã mang nộp cho bộ phận CSKH. Kết quả tôi mất nửa tiếng đồng hồ để làm thủ tục giấy tờ , trình CMND và kiểm tra một số thông tin trên điện thoại. ( Bà ấy nói hình nền không giống tôi nên yêu cầu được xem hình mặt mộc , trời ơiiii !!!).

9/ Và 1001 lần để quên điện thoại kinh điển : đi về để quên điện thoại trên bàn ,để quên trong hộc bàn, để quên điện thoại ở nhà... và nhiều cái kết khác nhau cho những lần " quên mang não " !!!

8/Giáo viên vừa cho về là lao ra ngoài như tên bắn, ra đến bãi đỗ xe chuẩn bị phóng xe về thì lại phát hiện để quên toàn bộ đề cương và sách vở trên lớp. Kết quả vẫn ra trễ + kẹt xe + trời nắng ( combo hủy diệt ) !!!

9/ Thường xuyên để quên , làm rơi mất trang sức khi đi tắm hoặc rửa tay gì đó. ( Riết rồi không dám cởi nữa !!!)

10/ Quần áo mua xong không mặc cất vào tủ rồi cũng lãng quên việc đó luôn, lâu lâu mở tủ ta cũng khá bất ngờ vì có nhiều đồ mới chưa mặc.

11/ Lúc nào cũng phải đánh nhiều chìa khóa dự phòng vì hầu như chìa khóa nào rồi cũng làm mất.

12/ Thường xuyên quên mang tiền mặt ra đường mà cũng may lúc nào cũng có bạn mình hoặc chị mình cứu cánh nhiều tình huống khó xử :))) Cám ơn mọi người !!!

12/ Khi bạn hẹn đi chơi nhưng ngủ quên và còn tắt luôn cả điện thoại ( để ngủ ngon hơn :))). Và còn thường xuyên "Seen " tin nhắn nhưng quên " Reply ".

13/ Và như những gì đã sắp đặt , tôi là một cô gái mù đường thâm niên đến nổi vừa rẽ vô hẻm kiu quay ngược lại cũng không biết. ( Nhưng bù lại tôi biết xem GGMaps nhé !)

Nếu lượt bỏ những điều ở trên cùng một số điều khác nữa thì chắc tôi cũng được tính là cô gái " hoàn hảo " đó chứ :)) !!!
Tôi thật sự rất biết ơn vì những người xung quanh luôn dành cho tôi sự chịu đựng và bao dung hết mức của người lớn đối với trẻ nhỏ ở tuổi lứa này. Trưởng thành thật không dễ dàng mà phải không ?

Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top