FanFic.Top

| HSK | Nắng.

Chương 2 ─ mộng.

zicwxf_

─────────

/hoangkhang |

căn hộ nhỏ lọt thỏm giữa lòng thành phố về đêm, tĩnh mịch như một ốc đảo cô độc. ngoài kia, mưa vẫn kiên nhẫn rơi, từng hạt gõ nhịp đơn điệu lên ô kính, vang vọng như lời thì thầm buồn bã của bầu trời.

gió đêm rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh quẩn quanh như bóng ma lang thang. trong phòng, ngọn đèn ngủ tỏa ánh vàng mờ mỏng, hắt lên bức tường những mảng sáng tối chập chờn, run rẩy như một giấc mơ chực tan vỡ.

trên chiếc giường rộng, đình khang đang cuộn mình trong vòng tay nhật hoàng. thân nhiệt ấm áp của anh bao bọc lấy cậu, từng hơi thở đều đặn khẽ phả lên gáy như một khúc ru thầm lặng. đáng lẽ, đó phải là một đêm bình yên, nhưng với khang, sự bình yên ấy chỉ mỏng manh như một lớp sương, dễ dàng tan biến khi tiềm thức mở ra cánh cửa dẫn vào bóng tối.

trong mơ, khang lại trở về phim trường 'Mưa Đỏ', không còn ánh đèn máy quay, không còn đoàn phim ồn ã. trước mắt cậu chỉ là một bầu trời đỏ lửa, khói đạn cuồn cuộn, tiếng súng gầm mãnh liệt trộn lẫn tiếng người la hét. mặt đất trơn trượt bùn và máu, mỗi bước chân nặng như dẫm lên địa ngục.

giữa khung cảnh đó, cậu thấy hoàng. anh khoác chiếc áo lính loang lổ vết máu, dáng người hiên ngang, bóng lưng rắn rỏi lao thẳng vào vùng bom đạn không chút do dự. khói bụi phủ mờ gương mặt, tóc anh rối bết mồ hôi và đất cát, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực, ánh sáng của kiêu hùng, rực rỡ đến mức xé toạc lòng khang.

rồi bất chợt, một tiếng nổ long trời.

mọi thứ chao đảo, khói lửa bùng lên nuốt chửng khung cảnh. trong giây lát, khang chỉ kịp thấy hoàng loạng choạng, rồi ngã xuống. máu loang đỏ trên nền đất lạnh lẽo

"hoàng!!"  ─  khang gào lên, giọng khàn đặc. đôi chân cậu điên cuồng lao về phía trước, dẫm nát bùn đất. nhưng càng chạy, bóng dáng ấy càng xa dần, xa mãi, cho đến khi hoàn toàn tan biến trong khoảng không.

cậu choàng tay chụp lấy một khoảng trống lạnh buốt.

khang bật dậy, tiếng hét vỡ òa trong đêm tối.

"HOÀNG! KHÔNG!!"

ngực cậu phập phồng dữ dội, từng hơi thở đứt đoạn như thể vừa bị bàn tay vô hình bóp nghẹt. mồ hôi lạnh vã ra như chảy ròng, bết tóc vào trán. nước mắt không kìm được, ứa ra nóng hổi dàn dụa xuống má. bàn tay run lẩy bẩy siết chặt tấm chăn, bấu víu như thể đó là sợi dây cuối cùng níu hoàng ở lại.

bên cạnh, hoàng giật mình tỉnh giấc. anh ngồi bật dậy, mắt còn vương sương mờ cơn ngủ nhưng lập tức chan chứa lo lắng.

"khang? có chuyện gì vậy?"

khang quay đầu. đôi mắt cậu đỏ hoe, ngập tràn hoảng loạn. nhưng khi nhận ra hoàng vẫn ở đó, bằng xương bằng thịt, đôi vai rộng và ánh nhìn dịu dàng vẫn hiện hữu, cậu như sụp đổ. không kịp suy nghĩ khang lao tới ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào ngực, bật khóc như đứa trẻ bị bỏ rơi.

"em…em mơ thấy anh…ngã xuống nơi chiến trường, bỏ em lại một mình…"  ─  giọng cậu nghẹn ngào, đứt quãng, run rẩy như vừa thoát ra khỏi địa ngục.

hoàng choáng váng. trái tim anh đau nhói khôn cùng giữa tiếng nấc nghẹn của cậu, như chính mình vừa chứng kiến cảnh tượng đó. vòng tay anh siết chặt, ôm gọn khang, ghì cậu sát vào ngực như thể muốn che chở bằng cả thân mình.

bàn tay to lớn xoa chậm rãi dọc sống lưng, vừa dịu dàng vừa kiên định, như một sợi dây cột khang vào thực tại. mỗi tiếng nấc vỡ ra trong ngực khang lại như mũi dao đâm vào tim anh.

"suỵt… ngoan nào, anh thương."  ─  giọng anh trầm xuống, run nhẹ vì xót xa, khe khẽ ngay trên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của khang.

"chỉ là mơ thôi, anh ở đây, anh vẫn ở đây, ngay cạnh em."

hoàng cúi xuống, đặt một nụ hôn dài, khẽ run, lên tóc cậu, như thể mỗi nụ hôn có thể khâu lại vết rách trong tâm hồn người mình yêu.

"nhưng…"  ─  khang ngẩng đầu, đôi mắt mờ lệ, giọng run lẩy bẩy  ─  "…nó thật lắm. em thấy anh ngã xuống, máu chảy đầy người rồi biến mất. em sợ…sợ đến phát điên."

hoàng nâng cằm cậu, buộc khang phải nhìn thẳng vào mình. đôi mắt kia vốn sáng trong, giờ run rẩy hoảng loạn, yếu ớt đến mức khiến anh nghẹn lại. anh siết lấy bàn tay khang đặt lên ngực trái mình.

"em nghe đi."  ─  giọng anh dằn từng chữ, trầm mặc nhưng đầy ân cần

"tim anh vẫn đang đập. từng nhịp, vì em. không ai có thể lấy đi điều đó. không gì có thể khiến anh biến mất khỏi em."

"ngoan, anh luôn ở đây, em à. đừng khóc nữa nhé?" ─ đôi bàn tay thô ráp của hoàng đặt khẽ lên má cậu. lau đi từng giọt nước mắt đang dần lăn xuống, cùng tiếng an ủi nhẹ nhàng vang lên trong đêm tối mịt mù.

khang khẽ nấc. bên dưới lòng bàn tay, nhịp tim rắn rỏi vang lên, từng hồi mạnh mẽ như một khúc nhạc khẳng định sự hiện hữu. nhịp đập ấy neo cậu trở về với thực tại, xóa nhòa dần bóng đêm ác mộng. nước mắt vẫn rơi, nhưng lần này hòa cùng sự nhẹ nhõm. cậu ôm chặt hoàng hơn, toàn thân run rẩy như muốn hòa tan vào vòng tay ấy.

hoàng nghiêng người, để trán mình chạm khẽ vào trán khang. hơi thở anh ấm áp, hòa cùng nhịp run còn sót lại.

"dù ngoài kia có cả ngàn chiến trường, anh cũng sẽ vượt qua hết. anh sẽ không bao giờ để bản thân biến mất khỏi cuộc đời em. nhà của anh…chính là ở đây. trong vòng tay em."

mỗi lời anh cất lên, vừa là lời dỗ dành, vừa như một lời khẳng định mạnh mẽ. khang nhắm mắt lại, để cho chúng tan vào từng mạch máu. hơi thở dần ổn định, vai thôi rung. cậu thì thầm, khẽ khàng như một lời nguyện cầu.

"đừng rời bỏ em…đừng bao giờ.."

hoàng mỉm cười. anh cúi xuống, đặt lên trán cậu một nụ hôn dài, trầm lắng như thề nguyện.

"anh hứa."

ngoài kia, mưa vẫn rơi đều, nhưng trong căn phòng nhỏ hai trái tim đã tìm thấy bình yên. khang chìm dần vào giấc ngủ, hơi thở trở lại nhịp chậm rãi. hoàng không ngủ ngay. anh nằm im, một tay vẫn giữ chặt khang mắt mở nhìn trần nhà, lắng nghe từng nhịp tim và hơi thở kề bên. mỗi khi ký ức về cơn ác mộng lướt qua, anh lại cúi xuống, chạm môi nhẹ vào tóc khang.

như một lời khẳng định cho chính anh.

"anh vẫn ở đây và sẽ mãi ở đây ..cùng em"

  ______

không có ai dừa ngủ dậy mà ra truyện liền như tuôi đâu 🗿.  tôi dự định chap này là stv với bé khang, mà khổ cái nhìn steven là búng ra kẹp cổ, nên cho hoàng luông. hui chap sau tui cho sờ te ven nha.

vừa viết vừa tưởng tượng cảnh iem khang khót. Xót bé dô cùng 😭

Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top