Linh miêu lên ngôi
Vũ trụ Hoa Thịnh - Trộm gen (phiên ngoại)
Tác giả: Xiiao Yiing
Buổi sáng hôm ấy, không khí tại biệt thự họ Thịnh nhộn nhịp hơn hẳn thường ngày. Thịnh Thiếu Du đứng ở sảnh chính, bộ vest đen phẳng phiu tôn lên vóc dáng hoàn hảo của một vị tổng tài lạnh lùng. Anh đang kiểm tra lại lịch trình chuyến công tác ba ngày tại thành phố lân cận, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi "bốn cục bông" đang quấn quýt dưới chân mình.
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán Hoa Vịnh - vị "nội cung" kiêu kỳ đang diện bộ đồ ngủ lụa trắng rộng hếch, để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Sau đó, anh lần lượt xoa đầu ba nhóc tì: Hoa Sinh điềm tĩnh, Hoa An hiếu động và cuối cùng là bế thốc bé út Hoa Lạc lên thơm một cái thật kêu.
Thịnh Thiếu Du nhìn đống đồ chơi vương vãi và ba đôi mắt dị sắc đang lấp lánh sự tinh quái, anh khẽ thở dài, dặn dò "nóc nhà" của mình:
"Hoa Vịnh, em đừng có chiều chúng quá. Ba ngày thôi đấy, đừng để khi anh về lại thấy biệt thự biến thành vườn bách thú hay bãi chiến trường. Đặc biệt là Hoa Sinh, đừng để nó nghịch máy tính của anh."
Hoa Vịnh một tay bế bé út Hoa Lạc đang ngậm đuôi mình, một tay chống hông, hất cằm đầy tự tin. Đôi tai mèo trắng muốt trên đầu cậu khẽ vểnh lên, cái đuôi sau lưng quất nhẹ một vòng đầy kiêu ngạo.
"Thịnh Thiếu Du, anh coi thường em quá đấy! Em là ai? Là linh miêu nghìn năm tuổi, là tổ tông của giới mèo đấy nhé! Ba đứa nhóc này dù có mang gen thông minh của anh thì cũng là con của em. Tuổi gì mà đòi quậy qua mắt em? Anh cứ yên tâm đi ký hợp đồng tỷ đô của anh đi, ở nhà cứ để 'Đại vương' đây lo!"
Thịnh Thiếu Du nhìn vẻ mặt "ta đây là nhất" của vợ mình, chỉ biết cười trừ rồi bước lên xe. Anh vừa đi khuất, bầu không khí trong biệt thự lập tức thay đổi.
Chiếc xe của Thịnh Thiếu Du vừa khuất dạng sau cánh cổng sắt, bầu không khí nghiêm nghị của căn biệt thự lập tức tan biến như bọt xà phòng. Hoa Vịnh đứng giữa sảnh, vươn vai một cái thật dài. Một làn khói trắng mỏng manh bao quanh lấy chú mèo nhỏ, và trong tích tắc, một thanh niên mảnh khảnh với mái tóc bạch kim rối nhẹ hiện ra.
Cậu không buồn tìm quần áo của mình để thay ra mà tiện tay vớ lấy chiếc áo sơ mi xanh thẫm còn vương mùi gỗ tuyết tùng của Thịnh Thiếu Du trên giá. Chiếc áo quá khổ trễ xuống quá đùi, đôi chân trần trắng muốt bước đi thong thả trên sàn cẩm thạch. Hoa Vịnh cầm ly sữa ấm, dựa lưng vào quầy bếp, đôi mắt dị sắc tinh quái nhìn chằm chằm vào ba cục bông trắng đang tròn xòe mắt nhìn mình dưới thảm.
Cậu hắng giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nhưng khóe môi lại cong lên:
"Các con nghe đây! Ba lớn đi rồi, 'vương quốc' này giờ thuộc về chúng ta. Hôm nay thiết lập trật tự mới: Ta là Đại Vương, các con là Tiểu Vương. Quy tắc số một: Không có rau xanh, không có giờ đi ngủ sớm, và đặc biệt, bây giờ chúng ta sẽ tấn công tủ kem!"
Hoa Sinh, Hoa An và Hoa Lạc đồng loạt dựng đứng đôi tai nhọn. Sáu con mắt dị sắc xanh biển và hổ phách sáng rực lên như những viên pha lê dưới ánh đèn. Đối với lũ trẻ mang dòng máu linh miêu hiếu động, lời nói của Hoa Vịnh chẳng khác nào một lệnh "tổng tấn công".
Hoa Vịnh vừa mới mở cánh cửa tủ lạnh, định bụng lấy hũ kem vani yêu thích nhất của Thịnh Thiếu Du ra để "chia chác", thì một cơn lốc trắng đã tràn qua.
Hoa Lạc - bé út nhỏ nhất nhưng nhanh nhất, đã kịp ngoạm lấy một cây kem ốc quế và tha thẳng lên bộ sofa da lộn màu kem. Kem tan chảy, nhỏ ròng ròng xuống lớp da đắt đỏ, tạo thành những vệt nâu loang lổ.
Hoa An thì phát hiện ra niềm vui mới: trượt băng trên sàn nhà dính đầy kem chảy. Cậu nhóc biến lại thành mèo, dùng bốn chân đạp mạnh, lướt vèo vèo từ phòng bếp ra phòng khách, không quên để lại những vệt chân kem "nghệ thuật" trên mọi nẻo đường mình đi qua.
Nhưng đỉnh điểm của sự "sáng tạo" thuộc về Hoa Sinh. Vốn là đứa thông minh nhất, Hoa Sinh không thích đồ ngọt, nhóc chỉ thích... cảm giác mạnh. Nhìn thấy bộ rèm cửa bằng lụa Ý màu xám bạc đang bay phất phơ trước gió, Hoa Sinh thấy đó chính là một cái "cây" khổng lồ cần được chinh phục.
Rắc... rắc... soạt!
Hoa Vịnh đang mải mê liếm một muỗng kem dâu, nghe tiếng động lạ liền quay đầu lại. Ly sữa trên tay cậu suýt rơi xuống sàn.
Hoa Sinh đang treo lủng lẳng giữa chừng tấm rèm, móng vuốt sắc lẹm bấu chặt vào thớ vải thượng hạng. Mỗi lần nhóc nhích lên một bước, tấm rèm giá hàng chục nghìn đô lại xuất hiện những đường rách dài và xơ xác.
"Hoa Sinh! Con xuống ngay cho ba nhỏ! Cái đó là hàng đặt riêng từ Milan đấy!" - Hoa Vịnh hốt hoảng hét lên.
Nhưng dường như sự phấn khích đã lấn át sự sợ hãi. Hoa Sinh không những không xuống mà còn phấn khích kêu "Meo meo", dùng lực xé thêm một đường nữa để làm "võng" nằm chơi.
Chưa dừng lại ở đó, Hoa An thấy anh cả chơi vui quá, cũng lạch bạch chạy tới, bám lấy gấu rèm xông lên tiếp sức. Tấm rèm tội nghiệp rên rỉ dưới sức nặng của hai tiểu linh miêu, cuối cùng "tạch" một tiếng, thanh treo rèm rung rinh như sắp đổ sập xuống đầu "Đại Vương".
Hoa Vịnh đứng giữa phòng khách, nhìn vỏ kem văng tứ tung, thảm trải sàn dính đầy nước ngọt, và bộ rèm cửa nát bươm. Cậu đưa tay lên trán, cảm thấy đầu mình bắt đầu ong ong:
"Thôi xong... Thịnh Thiếu Du mới đi có 30 phút. Ba ngày nữa mình có còn giữ được cái mạng mèo này để gặp lại anh ta không đây?"
Ba nhóc tì sau khi quậy phá xong, đồng loạt quay lại nhìn ba nhỏ với vẻ mặt vô tội nhất thế gian, cái đuôi vẫn ngoe nguẩy đầy đắc ý. Hoa Vịnh thở dài, đặt ly sữa xuống, lầm bầm:
"Linh miêu nghìn năm cái gì chứ... đây rõ ràng là nuôi một đám giặc trong nhà mà!"
Cơn ác mộng của cậu chỉ mới bắt đầu!
Hoa Sinh không thèm quậy phá kiểu trẻ con. Cậu nhóc biến thành hình người, trèo lên ghế làm việc của Thịnh Thiếu Du, dùng những ngón tay ngắn múp míp gõ lạch cạch trên bàn phím. Chỉ trong 5 phút, Hoa Sinh đã xâm nhập vào hệ thống đặt hàng cao cấp của gia đình, đặt liền... 100 thùng đồ hộp cá ngừ thượng hạng loại Limited.
Khi Hoa Vịnh phát hiện ra, shipper đã bấm chuông giao hàng. Cậu đứng hình nhìn đống thùng gỗ chất cao như núi trước cửa:
"Hoa Sinh! Con lấy tiền đâu ra mà đặt lắm thế này?!"
Hoa Sinh điềm tĩnh liếm mu bàn tay: "Con dùng thẻ đen của ba lớn gắn trong ví điện tử. Ba nhỏ chẳng bảo phải 'tẩm bổ' để gen được mạnh mẽ sao?"
Đến ngày thứ hai, Hoa An - nhóc tì hiếu động nhất - bắt đầu thấy chán với việc ăn cá ngừ. Thấy ba nhỏ đang mải mê chăm sóc cây cảnh ngoài ban công, Hoa An lẻn vào phòng vẽ của Hoa Vịnh.
Cậu nhóc không vẽ bằng cọ, mà biến lại thành mèo, nhảy thẳng vào các khay màu dầu đắt tiền. Thế là, khắp các bức tường cẩm thạch trắng muốt của biệt thự, từ cầu thang lên đến trần nhà, đâu đâu cũng là dấu chân mèo đầy màu sắc.
Hoa Vịnh bước vào nhà, suýt chút nữa là ngất xỉu tại chỗ:
"Hoa An! Con có biết bộ màu đó ba phải tìm bao lâu mới mua được không?! Và cái tường này... Ba lớn về sẽ lột da mèo của chúng ta mất!"
Hoa An vẫy đuôi đắc ý: "Meo! (Đây là phong cách trừu tượng mà ba nhỏ dạy con mà!)"
Bé út Hoa Lạc bình thường ngoan nhất, nhưng đến ngày thứ ba thì bắt đầu nhớ hơi ba lớn. Bé không quậy, nhưng bé... biểu tình bằng âm thanh.
Hoa Lạc biến thành một cục bông nhỏ xíu, chui tọt vào trong áo sơ mi của Hoa Vịnh, cứ cách 10 phút lại phát ra tiếng "Meo...meo oa...oa" ai oán như thể bị bỏ rơi. Hoa Vịnh vừa phải dỗ dành bé út, vừa phải canh chừng Hoa Sinh không hack thêm cái gì, vừa phải đi lau dấu chân của Hoa An.
Đến chiều ngày thứ ba, vị "linh miêu nghìn năm" oai phong lẫm liệt ngày nào giờ chỉ còn là một cậu thanh niên tóc tai bù xù, mặt dính đầy màu vẽ, nằm vật vã trên sofa với ba đứa nhỏ đang coi cậu như cái đệm lò xo mà nhảy nhót.
Cạch.
Cảnh tượng trước mắt khiến một vị tổng tài vốn nổi tiếng lạnh lùng như Thịnh Thiếu Du cũng phải đứng hình mất vài giây. Biệt thự triệu đô của anh giờ đây giống một hang động linh miêu hỗn loạn hơn là nhà ở.
Anh nhẹ nhàng đặt những túi quà đắt tiền xuống sàn, tiến lại gần đống "lộn xộn" trên sofa. Nhìn thấy Hoa Vịnh - vị linh miêu nghìn năm vốn cực kỳ sạch sẽ và kiêu ngạo - giờ đây tóc tai bù xù, chiếc áo sơ mi lụa nhăn nhúm, lại còn bị ba đứa nhỏ đè bẹp dí, anh không nhịn được mà bật cười.
Thịnh Thiếu Du khom người, một tay nhấc bổng Hoa Lạc đang gặm tai cậu ra, tay kia nhẹ nhàng lùa Hoa Sinh và Hoa An sang một bên. Sau đó, anh bế thốc Hoa Vịnh lên theo kiểu công chúa.
Hoa Vịnh vừa chạm vào lồng ngực vững chãi quen thuộc, bao nhiêu sự ấm ức trong ba ngày qua lập tức vỡ òa. Cậu vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, dụi đầu vào bờ vai rộng lớn, giọng nói nghẹn ngào vì mệt:
"Thịnh Thiếu Du... anh còn cười được à? Anh nhìn xem, chúng nó là ai chứ không phải mèo, không phải con em! Em rút lại lời khen lúc trước, gen của anh không phải là hoàn hảo, đó là gen của... nhân vật phản diện! Em muốn đình công, em muốn đi ngủ một tuần, anh mau mang ba cái đuôi nhỏ này đi tắm cho em!"
Thịnh Thiếu Du hôn nhẹ lên chóp mũi đang đỏ ửng của cậu, cưng chiều vỗ về:
"Được rồi, được rồi, Hoa Vịnh của chúng ta vất vả rồi. Mọi việc còn lại cứ để anh lo, em lên phòng tắm rửa rồi ngủ một giấc nhé. Anh sẽ thiết lập lại 'trật tự thế giới' cho em."
Sau khi đưa Hoa Vịnh lên phòng ngủ và đắp chăn cẩn thận, Thịnh Thiếu Du quay trở lại phòng khách. Chỉ một cái liếc mắt sắc lẹm, áp lực của một "đỉnh cấp Alpha" lập tức bao trùm căn phòng.
Ba nhóc tì vốn đang định tiếp tục quậy phá, vừa thấy ánh mắt của anh liền cứng đờ người. Hoa Sinh là đứa thông minh nhất, lập tức thu móng vuốt, ngồi ngay ngắn. Hoa An đang cầm cọ vẽ cũng vội vàng giấu ra sau lưng. Bé út Hoa Lạc thì lạch bạch chạy lại, định dùng chiêu "làm nũng" truyền thống.
Thịnh Thiếu Du khoanh tay, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực:
"Hoa Sinh, Hoa An, Hoa Lạc. Ba đứa xếp hàng thẳng ngay cho ba. Tại sao lại bắt nạt ba nhỏ đến mức đó hả?"
Ba đứa nhỏ cúi gầm mặt, đuôi mèo rũ xuống sàn.
"Hoa Sinh, con dùng thẻ của ba đặt 100 thùng cá? Ngày mai con phải cùng ba đi đến kho hàng để tự tay chuyển số cá đó đi làm từ thiện cho các trạm cứu hộ mèo lang thang. Và ba sẽ tính toán xem số tiền con làm hỏng rèm tương đương với bao nhiêu bữa cá ngừ, và con sẽ bị trừ vào khẩu phần cá ngừ mỗi tuần cho đến khi trả hết nợ.
Hoa An, dấu chân trên tường là tác phẩm của con phải không? Con sẽ phải cùng quản gia lau sạch từng dấu chân một cho đến khi bức tường trắng bóng như cũ.
Còn Hoa Lạc, vì con quấy Ba nhỏ nhất, tối nay không có sữa dâu, chỉ được uống sữa trắng bình thường thôi."
"Ba nhỏ đã chiều chuộng các con quá rồi, nhưng ba không ngờ các con lại dám biến nhà mình thành nơi 'thử nghiệm móng vuốt' như thế. Ba nhỏ vì chăm sóc các con mà suýt nữa mệt tới ngất xỉu, các con thấy mình đúng hay sai?"
Ba đứa nhỏ đồng loạt cúi đầu, phát ra tiếng "meo... meo..." nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.
Hình phạt nặng nề nhất đối với loài mèo chính là... đi tắm. Thịnh Thiếu Du lùa cả ba nhóc vào phòng tắm lớn. Tiếng "meo meo" phản kháng vang lên không ngớt, nhưng trước đôi bàn tay cứng rắn của anh, ba nhóc tì chỉ còn nước "chịu trận".
Anh lần lượt kỳ cọ bộ lông trắng muốt của chúng, gột rửa đống màu vẽ trên người Hoa An và mùi cá ngừ trên người Hoa Sinh. Sau một tiếng đồng hồ "vật lộn", ba chú mèo nhỏ sạch sẽ, thơm tho, cuộn tròn trong những chiếc khăn bông ấm áp, mệt đến mức không còn sức để quậy nữa.
Gần nửa đêm, Thịnh Thiếu Du nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ. Anh thấy Hoa Vịnh đã ngủ say, đôi tai mèo thỉnh thoảng khẽ giật giật trong giấc mơ. Ba nhóc tì Hoa Sinh, Hoa An, Hoa Lạc sau khi bị "xử tội" cũng đã biết lỗi, chúng lẻn vào phòng, rón rén leo lên giường, nằm cuộn tròn dưới chân Hoa Vịnh như những vệ sĩ tí hon.
Thịnh Thiếu Du leo lên giường, ôm cậu vào lòng. Anh khẽ mỉm cười, thầm nghĩ: Có lẽ đây chính là cái giá của sự "hoàn hảo". Dù có vất vả một chút, nhưng nhìn tổ ấm tràn đầy sức sống này, anh biết mình đã có được bộ sưu tập "gen" quý giá nhất cuộc đời.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua rèm cửa lụa, Hoa Vịnh khẽ cựa mình tỉnh giấc. Cơn đau đầu và sự rã rời sau ba ngày "đại chiến" đã vơi bớt nhờ một giấc ngủ sâu trong vòng tay ấm áp của Thịnh Thiếu Du.
Nhưng ngay khi vừa mở mắt, cậu đã thấy một cảnh tượng khiến bản thân phải dụi mắt mấy lần vì tưởng mình còn đang nằm mơ.
Thay vì cảnh tượng nhảy nhót trên bụng hay gặm tai như mọi khi, ba nhóc tì nhà họ Hoa đang đứng xếp hàng ngay ngắn ngay cạnh mép giường.
Hoa Sinh đang dùng hai chân trước đẩy một khay trà nhỏ, trên đó là một tách trà hoa cúc nóng hổi tỏa hương nghi ngút. Cậu nhóc cúi thấp đầu, đôi tai mèo cụp hẳn xuống đầy hối lỗi.
Hoa An thì ngậm trong miệng một chiếc khăn tay mềm mại đã được thấm nước ấm, đôi mắt dị sắc long lanh nhìn cậu như muốn nói: "Ba nhỏ đừng giận con nữa nhé!"
Bé út Hoa Lạc thì tội nghiệp nhất, cậu bé biến thành hình người, mặc bộ đồ ngủ hình mèo con, hai tay bưng một đĩa bánh quy bơ Thịnh Thiếu Du nướng, đứng khép nép ở cuối hàng.
Thấy cậu đã tỉnh, Hoa Sinh khẽ kêu "Meo" một tiếng làm hiệu lệnh. Lập tức, ba đứa nhỏ ùa lại nhưng không hề thô lỗ như trước:
"Ba nhỏ, ba nhỏ hết mệt chưa ạ? Hoa Sinh biết lỗi rồi, từ nay con không hack thẻ của ba lớn nữa đâu!" - Nhóc cả vừa nói vừa dùng cái đầu nhỏ dụi nhẹ vào tay Hoa Vịnh.
Hoa An thì nhanh nhảu leo lên giường, dùng chiếc khăn ấm lau nhẹ lên mu bàn tay cậu, nơi vẫn còn dính một chút màu vẽ từ hôm qua. Cậu nhóc làm việc cực kỳ cẩn thận, cứ như thể đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.
Bé út Hoa Lạc thì trèo tót vào lòng Hoa Vịnh, đưa miếng bánh quy lên tận miệng cậu:
"Ba nhỏ ăn đi ạ... Ba lớn bảo ba nhỏ mệt là vì tụi con hư. Hoa Lạc sau này sẽ không khóc nhè đòi ba lớn nữa, Hoa Lạc sẽ bảo vệ ba nhỏ!"
Nhìn ba khuôn mặt non nớt, ngây thơ đang cố gắng hết sức để lấy lòng mình, trái tim của vị "linh miêu nghìn năm" bỗng mềm nhũn ra. Hoa Vịnh vốn định giữ vẻ mặt lạnh lùng vài ngày để "thiết lập uy nghiêm", nhưng trước sự tấn công bằng sự đáng yêu này, cậu chỉ biết thở dài rồi mỉm cười, ôm cả ba đứa vào lòng.
"Hừ, biết lỗi là tốt! Lần sau mà còn quậy phá để ba lớn phải 'xử tội' là ba nhỏ không cứu đâu đấy nhé!"
Thịnh Thiếu Du đứng ở cửa phòng, tay bưng khay cháo cá ngừ thơm phức, chứng kiến cảnh tượng ấm áp này mà môi khẽ nhếch lên. Anh bước tới, đặt khay cháo xuống bàn, rồi ngồi xuống cạnh giường, bao bọc cả bốn ba con trong vòng tay rộng lớn của mình.
"Ngoan lắm. Bây giờ cả ba đứa ra ngoài để quản gia hướng dẫn cách lau tường và dọn dẹp phòng khách cho xong hình phạt đi. Để ba nhỏ ăn sáng và nghỉ ngơi."
Ba nhóc tì nghe lệnh của Thịnh Thiếu Du, đồng loạt hôn lên má Hoa Vịnh một cái thật kêu rồi lạch bạch chạy ra ngoài thực hiện "nghĩa vụ lao động".
Trong căn phòng yên tĩnh, Hoa Vịnh tựa đầu vào vai Thịnh Thiếu Du, vừa ăn cháo vừa lầm bầm:
"Thịnh Thiếu Du... Tuy tụi nó quậy thật, nhưng mà... gen của anh đúng là cũng có chút ưu điểm, ít nhất là biết điều đấy."
Thịnh Thiếu Du bật cười, siết chặt vòng tay:
"Ưu điểm lớn nhất của gen nhà anh là... cực kỳ yêu ba nhỏ của chúng đấy."
Căn biệt thự họ Thịnh lại tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp. Dù ngày mai có thể vẫn là những màn quậy phá "trời ơi đất hỡi", nhưng chỉ cần có nhau, mọi hỗn loạn đều trở thành dư vị ngọt ngào của hạnh phúc.
Hết.
Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top