FanFic.Top

(FULL) Chiết Ánh Trăng

Chương 14

MinhHy215

Bây giờ mà cô tiếp tục đòi túi vải thì không tốt chút nào. Biết cậu ta có ý tốt, Vân Li chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn túi vải vài lần, yên lặng nhét cây bút lưu niệm vào trong túi.

Đặt hộp thiết bị VR cùng AR trên bàn, Phó Thức Tắc nhấn nút khởi động mắt kính VR, từ góc độ của Vân Li thì thấy mắt kính chợt lóe sáng lên.

Sợ anh cảm thấy bản thân xen vào việc người khác, Vân Li mất mấy chục giây mới mở miệng: "Cần tôi giúp không?"

Phó Thức Tắc tùy tiện chỉ cái vị trí cách đó một mét: "Cô đứng đó, tôi chỉnh vị trí."

Anh kêu Phó Chính Sơ đứng đối diện với Vân Li, bản thân đến chỗ ở giữa của hai người, thành thạo mà mang mắt kính VR.

Có lẽ đang điều chỉnh góc cạnh của thế giới ảo, anh nắm tay cầm, hướng về phía trước, chậm rãi tới gần Vân Li.

Hai người tựa hồ hình thành một không gian độc lập với thế giới bên ngoài, đứng trên cùng một con đường, người đàn ông như tu đạo sĩ lưu lạc bên ngoài, khí tức âm u nháy mắt cắn nuốt không gian của cô.

Khiến cô định lui về phía sau, nhưng lại khát vọng anh tiếp tục tiếp cận.

Phó Thức Tắc cách cô khoảng một bước chân, dùng tay cầm dọc chung quanh cô vẽ một vòng tròn ảo.

"Xong rồi." Sau khi vẽ xong, Phó Thức Tắc một tay tháo kính xuống, sợi tóc xoã tung, anh nhìn về phía Vân Li, lễ phép mà nói: "Cảm ơn".

Tiếp theo đó là kiểm tra xem các thiết bị khác có bình thường không.

Phó Thức Tắc cũng mang theo một thùng nhỏ, bên trong chất thật dày hai xấp tờ rơi, theo điều khoản tài trợ của EAW, xã đoàn "Phán Cao" cần giúp họ phân phát những tờ rơi này.

Phó Chính Sơ cũng chú ý tới, mở to hai mắt nhìn: "Hôm nay phải phát xong sao?"

Bộ dáng đứa trẻ không thể tin nổi lần đầu nhìn thấy quái vật có hình thù kỳ lạ, thấy thế, Vân Li không khỏi hơi nhếch miệng: "Không phải em kéo tài trợ về sao?"

"Nói như vậy thì không sai, nhưng mà, cũng hơi quá trớn rồi, em chỉ có một mình mà." Khuôn mặt Phó Chính Sơ đau khổ, "Này cũng thật quá đáng, EAW chỉ tài trợ chúng ta có một phần à."

Phó Chính Sơ đã quên mất hai phút trước, cậu ta còn khoe với Vân Li việc EAW tài trợ một kinh phí đáng kể.

Thấy Phó Thức Tắc không nói gì, cậu ta lại nói: "Cậu nhỏ à, cậu không cảm thấy gì sao?"

"Không cảm thấy gì."

"Tại sao!!"

Phó Thức Tắc liếc nhìn cậu một cái: "Cũng không phải cậu đi phát."

Miệng thì kêu thảm, nhưng hành động Phó Chính Sơ vẫn không dám chậm trễ, ôm một nửa tờ rơi quay lại. Vân Li thấy thế, cảm thấy mình không có việc gì, cũng làm theo: "Chị giúp em một phần."

Không đợi cậu ta trả lời, Vân Li ôm một nửa còn lại.

Phó Chính Sơ không khỏi nhìn Phó Thức Tắc, giống như nhìn quái nhân: "Cậu nhỏ, cậu nhìn xem, đây là sự chênh lệch giữa cậu và chị Li Li đó."

Phó Thức Tắc lười phản ứng, tản mạn mà nói câu "Đợi chút".

Cầm một nửa xấp kia của Vân Li đặt nó lên bàn.

Phó Chính Sơ lắp bắp hai lần: "Cậu nhỏ sao cậu không lấy của cháu luôn?"

"Bởi vì......" Phó Thức Tắc hờ hững: "Đây là sự chênh lệch giữa người với người."

"......"

Vân Li ôm tờ rơi đi theo phía sau Phó Chính Sơ, đột nhiên tai phải lại cuồn cuộn nóng lên.

Câu nói vừa rồi kia......

Tuy rằng nghe như là cà khịa Phó Chính Sơ, nhưng ít nhiều gì tựa hồ cũng đang nói, cô có chỗ đặc biệt.

"Chị Li Li, em đi bên kia, chị ở bên này nhá, không cần đi xa đâu. Nếu nắng nóng, chị có thể tránh ở dưới lều." Phó Chính Sơ sau khi nói xong liền đi hướng khác của sân trường.

Hiện tại vẫn còn rất nhiều người, không bao lâu Vân Li phát được khá nhiều tờ rơi. Tương đối may mắn chính là, đứng ở vị trí hiện tại này có thể thấy toàn cảnh của banner cuốn kia.

EAW cử Phó Thức Tắc tới trường học tuyên truyền chắc chắn là một lựa chọn chính xác —— Ngoại hình Phó Thức Tắc rất ưu thế nên nhanh chóng thể hiện ra.

Hầu hết những người xếp hàng là các cô gái, nhiều người đi theo nhóm.

Lần đầu tiên, Vân Li làm người ngoài cuộc nhìn Phó Thức Tắc làm việc.

Anh đứng ở bên cạnh, hướng dẫn sinh viên cách sử dụng VR với thiết bị khác, đồng thời dùng giấy các-tông dựng thành khu an toàn tạm thời để tránh những va chạm khác.

Thoạt nhìn thờ ơ, cũng không có nụ cười, tất cả động tác không thấy chủ động nhiệt tình, nhưng cũng không thấy chậm trễ hay thiếu kiên nhẫn gì cả.

Lòng Vân Li nghĩ cách, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Phó Thức Tắc, lại vội vàng quay đi, dồn hết tâm trí phát tờ rơi cho người đến từ hướng khác.

Giống như một tên trộm, tự lừa dối mình.

Vân Li có chút ảo não, tuy rằng cô là chủ nhân của đôi mắt này, nhưng cô không thể kiểm soát được nó đặt ở vị trí nào.

Vào bốn giờ mười lăm phút, số người giảm nhiều, tờ rơi cũng phát gần hết.

Vân Li quay trở lại lều, một số thành viên trong gian hàng mệt mỏi đến mức nằm bò trên bàn, thậm chí còn dùng khăn giấy che mắt, ngủ ngoắc cần câu.

Phó Chính Sơ mang thùng nước đến, thấy Phó Thức Tắc bên kia có không ít người xếp hàng, liền nhét hai chai vào tay Vân Li: "Sao cậu nhỏ bên kia còn nhiều người thế, chị Li Li, chị lấy chai nước đưa cho cậu nhỏ đi, em còn phải phát tờ rơi ạ."

Vân Li cầm hai chai nước đến bên Phó Thức Tắc.

Anh vẫn đang làm việc, một sinh viên đang thể nghiệm vừa lúc hỏi anh: "Là ấn nút bên phải ạ?"

Phó Thức Tắc: "Ấn phía dưới bên phải, sau khi ấn xuống có thể lấy vật phẩm."

Cũng không biết có nên cắt ngang công việc của anh không, Vân Li đứng một bên yên tĩnh mà chờ.

Chưa được vài giây, Phó Thức Tắc nhìn cô duỗi tay, lòng bàn tay hướng lên trên.

Vân Li sửng sốt, ăn ý đưa nước qua.

Ánh mắt anh nhìn thẳng, dừng lại ở khu sinh viên thể nghiệm, ánh mắt mỏi mệt. Mượn dư quang, Phó Thức Tắc mở nhẹ nắp chai, sau đó vặn lại cho cô.

Lại lấy một chai nước khác, sau khi mở ra uống một ngụm rồi đặt ở chân bàn.

Thoạt nhìn là động tác vô ý thức.

Vân Li phản ứng chậm nửa nhịp, mới ý thức được chuyện vừa xảy ra.

Cô cẩn thận nhìn chằm chằm vòng đệm của nắp chai bị vặn, tựa như thấy được bàn tay Phó Thức Tắc bao trùm.

Sau khi trở lại quầy hàng, Vân Li còn có chút xuất thần. Này cũng không phải là việc khó lường, lại cào ngực cô ngứa.

Vân Li thuộc dạng người sau khi gặp phải thất bại, liền co đầu rút cổ trốn trong góc tránh né người khác.

Rất nhiều lần Phó Thức Tắc cứng đầu cứng cổ, khiến Vân Li hạ quyết tâm tránh xa sản phẩm đông lạnh này, khả năng vẫn là những loại mặt hàng đông lạnh lâu năm chưa viết rõ phương pháp rã đông.

Nhưng rất nhiều chi tiết, lại dẹp đi ý định sự trốn tránh trong đầu cô.

Cô không tự giác đem ánh mắt khóa trên bóng dáng lạnh lùng kia, giống như đứa trẻ ăn trộm kẹo, nụ cười không tự chủ tràn ra khóe môi.

Trong đội chỉ còn lại vài người, Phó Thức Tắc đưa mắt nhìn xung quanh, trời cũng tối dần, rất nhiều gian hàng đã dọn dẹp xong xuôi.

Gỡ thiết bị cho một cô gái anh cúi đầu điều chỉnh chiều dài của kính, nghe được cô gái kia hỏi: "Em có thể lấy phần thưởng này được không?"

Phó Thức Tắc quay đầu lại nhìn lướt qua.

Trong tay cô gái cầm một túi vải, trên bàn chỉ còn một ít giấy bút lưu niệm.

Thấy anh không nói chuyện, cảm thấy có chút u sầu, cô ấy bất an hỏi: "Có thể chứ?"

Trầm mặc một lúc lâu.

Phó Thức Tắc tiếp tục đeo thiết bị cho người tiếp theo, ngữ khí bình tĩnh.

"Ngại quá, cái này vừa rồi có người muốn lấy, đổi cái khác đi."

......

Vân Li giúp Phó Chính Sơ gập lều, cuộn banner, vuốt vuốt mẫu đăng ký rồi đặt vào trong thùng. Phó Chính Sơ chào hỏi những người khác, kêu bọn họ chuyển bàn làm việc và lều trại để lại văn phòng.

"Cậu nhỏ, cậu thu dọn xong chưa?" Phó Chính Sơ tùy tiện khoác bả vai Phó Thức Tắc, "Nhanh nhanh lên nào, chúng ta đi ăn cơm."

Trên bàn còn thừa mấy phần thưởng, nhìn thấy còn một túi vải, Vân Li dừng một chút. Cô trộm chú ý đến sắc mặt Phó Thức Tắc, lại nhìn Phó Chính Sơ.

Do dự nửa ngày, chờ đồ đạc được thu dọn gần hết, cô mới lấy hết can đảm hỏi: "Tôi có thể chơi một chút không?"

"Chị Li Li, trước kia chị đến EAW chưa chơi qua sao?" Phó Chính Sơ hỏi.

Cảm giác như bị Phó Chính Sơ phá đám, Vân Li sẽ không nói dối, đành phải nhỏ giọng nói: "Chưa từng chơi...... Hoàn toàn giống nhau."

Có lẽ cô chột dạ, lúc này có cảm giác thời gian trôi chậm lại rất nhiều.

Một tay Phó Thức Tắc khảy khảy lớp nhựa còn sót lại trên bàn, khóe mắt lười biếng khẽ nâng: "Phần thưởng còn lại là túi vải."

Ý của anh là, vào lúc này nếu cô muốn tham gia, sẽ không thể lựa chọn phần thưởng nào khác.

Vân Li: "Tôi chỉ muốn trải nghiệm một chút."

Cô tận lực làm cho bản thân thoạt nhìn chân thành: "Phần thưởng gì đó, đều được cả, không quan trọng."

Trong không khí nhẹ nhàng khoan khoái, tựa hồ nghe được tiếng cười thấp thấp từ yết hầu của Phó Thức Tắc, hơi không thể nghe thấy.

Đang lúc Vân Li định xác nhận thêm, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Phó Thức Tắc trước sau như một trầm mặc không lên tiếng.

"Chị Li Li muốn cái túi vải này đúng không? Cứ trực tiếp lấy đi, có giữ cũng không dùng đâu." Không đợi Vân Li miệt mài theo đuổi, cuối cùng Phó Chính Sơ nhìn ra tâm tư của Vân Li, đúng lúc nhét túi vải vào trong lòng ngực Vân Li.

"Coi như là ——" cậu ta suy nghĩ một lý do cực hay, "Tri ân người chơi lâu năm!"

Phó Thức Tắc cất thiết bị vào miếng xốp, sau khi cài khóa an toàn rồi bỏ vào cốp xe, tựa hồ mấy cái đó đều không liên quan tới anh.

Ba người đến nhà ăn có tiếng trên mạng ở lầu hai.

Nhà ăn có danh tiếng đã truyền ra bên ngoài, Nam Lý Công cũng từng bị trêu chọc là môi trường nuôi cấy hiện tượng nổi tiếng. Nhưng điều này cũng không gây trở ngại dân thành phố Nam Vu với khách du lịch đến đây chơi.

Đây là lần đầu tiên Vân Li đến nhà ăn nổi tiếng trên Internet, cô ở trong tiệm mì Tây Phục, Phó Thức Tắc và Phó Chính Sơ đều đến khu ẩm thực Hàn Quốc.

Sau khi Vân Li lấy mì, Phó Chính Sơ ở lối ra chờ cô.

Phó Thức Tắc tìm được một vị trí, đứng ở kia chờ bọn họ.

Cả hai người đều gọi cơm nắm rong biển, đặt ngay ngắn trên đĩa men gốm màu đen, điểm khác biệt duy nhất là số lượng của Phó Chính Sơ gấp đôi Phó Thức Tắc, có một ly Coca khác.

"Cậu nhỏ, cậu chỉ lấy đũa cho mình cậu thôi à?" Ngữ khí Phó Chính Sơ không thể tin tưởng.

Phó Thức Tắc im lặng nhìn đôi đũa nằm trên đĩa Phó Chính Sơ.

"Không sao đâu, tôi quên cầm." Vân Li đặt đĩa thức ăn lên bàn rồi vội vàng hoà giải.

Nhìn dĩa mì thoạt nhìn mộc mạc nhạt nhẽo, có mấy cọng hành bên trong, ngay cả nước sốt cũng không có.

So với bộ dáng lòng đầy căm phẫn của Phó Chính Sơ, thì Phó Thức Tắc không quá để ý, kêu cô đợi một chút, đứng dậy lấy đũa muỗng cho cô. Còn nhân tiện mang theo hai cái chén ăn vặt về, đặt vào khay của Vân Li.

Rõ ràng là vừa nãy không lấy đũa vì khay quá nặng, Vân Li ngượng ngùng nhìn Phó Thức Tắc, thấp giọng nói cảm ơn.

Phó Chính Sơ ngồi xuống liền hỏi: "Chị Li Li, chị là người Tây Phục sao?"

Người Tây Phục thích ăn mì, Vân Li cũng có một khoảng thời gian không ăn, ở trong khu đồ ăn nhìn thấy liền nhịn không được gọi một phần.

Trộn hai lần mì trong dĩa, vì nóng quá nên ngồi đợi.

Vân Li gật gật đầu: "Đúng vậy, trước kia chị vẫn luôn học nghiên cứu ở Tây Phục."

Phó Chính Sơ: "Học bá của Tây khoa đại sao?"

Nghe thấy tên Tây khoa đại, Phó Thức Tắc dừng đũa, cũng ngẩng đầu nhìn bọn họ.

Tây khoa đại: đại học khoa học kỹ thuật Tây Nam

"Chị học một ngôi trường bình thường ở Tây Phục." Vân Li ngượng ngùng lắc đầu: "Tây khoa đại gần như là trường đại học tốt nhất, người bình thường chưa chắc thi vô đó được."

"Đúng vậy, vị ngồi bên cạnh em là người không bình thường." Phó Chính Sơ phi thường tán thành gật gật đầu.

"À ừ......" Vân Li ra vẻ hồ đồ, mất tự nhiên nói với Phó Thức Tắc: "Anh học tây khoa đại à?"

Phó Chính Sơ đầy mặt khiếp sợ: "Chị Li Li, chị không biết cậu nhỏ của em đến từ tây khoa đại sao, năm đó ổng còn là Trạng Nguyên kỳ tuyển sinh đại học thành phố Nam Vu mà, cờ dây còn kéo dài trước nhà của em kìa."

"Rất lợi hại." Phản ứng bình thường của Vân Li khiến cho Phó Chính Sơ chú ý, Vân Li lập tức biểu hiện ra vẻ mặt khoa trương, "Quả thật là quá lợi hại!"

Phó Thức Tắc: "......"

=========================

CN130123012022

T6093318022022

Tác giả có chuyện muốn nói:

Phó-người vô hình- Thức Tắc

Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top