FanFic.Top

[EDIT] Du Hành Đến Thời Đại Của Roger

8

phukhoamongmanh

*Cũng không biết người chim của Thế Kỷ cụ thể bao nhiêu tuổi, dù sao thì cứ coi như hắn tồn tại đi.

_

Kuzan lắc lắc người trên tay, nhưng cậu không hề tỉnh lại, thậm chí còn ngủ đến mức bong bóng nước mũi cũng trồi ra.

"Chậc." Kuzan dứt khoát không quan tâm nữa, ngủ rồi thì tốt, ngủ rồi thì sẽ không ồn ào nữa.

Kuzan bên này lặng lẽ đưa Luffy đến nơi tu luyện, còn quảng trường Marineford thì lại sắp nổ tung.

Lúc đó lại có một chiếc tàu chiến cập bến, vị Trung tướng dẫn đầu có thân hình cao lớn, ông kéo kính râm xuống, nhìn quảng trường náo nhiệt, dùng giọng điệu chậm rãi hỏi: "Ôi chà~ Đây là... tình hình gì vậy?"

Các binh sĩ Hải quân chưa rời đi chú ý đến ông, có người hô lớn: "Là Trung tướng Borsalino!"

Kizaru, Đại tướng Hải quân bản bộ hai mươi năm sau, lúc này đang kiên nhẫn lắng nghe câu trả lời của một binh sĩ Hải quân bên cạnh.

"Ồ... ồ..." Kizaru đã hiểu ra, "Garp đó có cháu trai rồi... Thật là đáng ngạc nhiên~"

Lời còn chưa dứt, kèm theo những tia sáng lóe lên, người đã biến mất tại chỗ.

Mà Hải quân bản bộ dù sao vẫn là Hải quân bản bộ, quảng trường Marineford chỉ hỗn loạn một lát, các binh sĩ nhanh chóng trở về vị trí của mình, ai làm việc nấy. Quảng trường dần trở lại yên tĩnh.

Đương nhiên, yên tĩnh chỉ là bề ngoài mà thôi.

Hành động ngang nhiên không che giấu của Garp như vậy, một người chim của Thế Kỷ nào đó hoàn toàn không cần tốn công sức, tin tức về một "cháu trai" nào đó quả thực là dễ như trở bàn tay.

Thế là thông tin được nhận vào buổi trưa, báo chí được phát hành vào buổi chiều.

Và trước khi báo chí được in ra, Aokiji đã đưa Luffy đến một nơi nào đó.

Đó là một bờ biển, trên bờ chất đầy xác tàu chiến.

Trong đó có hai xác tàu cực kỳ lớn, một nửa đã bị lõm vào, lồi lõm, in đầy dấu nắm đấm.

Luffy tỉnh dậy rất đúng lúc, Aokiji vừa dừng lại thì cậu đã tỉnh.

Sau đó cậu vui vẻ phát hiện ra hai tay mình cuối cùng đã được tự do — những sợi xích ban đầu quấn chặt nửa thân trên của cậu như một cái bánh chưng giờ chỉ còn lại bốn sợi ngắn, lần lượt buộc vào cổ tay và cổ chân cậu

Luffy bị trói bằng Hải Lâu Thạch vẫn có thể rất tinh thần, mức độ này đối với cậu mà nói  thật là quá dễ dàng.

Aokiji thấy cậu nhóc này tỉnh rồi, tay đang nắm cổ áo cậu buông lỏng, đặt cậu trực tiếp xuống đất, vừa vận động gân cốt vừa cảnh cáo: "Cậu đừng có chạy lung tung, nếu không tôi không ngại đóng băng cậu đâu." Đương nhiên anh ta chỉ nói đùa thôi.

Luffy vừa chạm đất cũng vận động cơ thể, bị nhiều Hải Lâu Thạch trói lâu như vậy vẫn khá khó chịu, cậu nghe thấy lời của Aokiji, bĩu môi, nói sao nhỉ, cảm giác lần trước thật sự bị ai đó đóng băng thành kem cao su vẫn còn rõ mồn một.

"Chậc chậc chậc!" Luffy làm mặt quỷ với Aokiji.

Aokiji có chút cạn lời, chỉ cảm thấy cậu quả nhiên là một đứa trẻ con.

Anh ta nhún vai, sau đó đi về phía chiếc tàu chiến có dấu nắm đấm nông hơn.

"Đây là cái gì?" Luffy có tâm trạng tốt đến mức nổ tung, nhanh chóng quên đi những ký ức đau buồn, bắt đầu hứng thú với chiếc tàu chiến đó.

Cậu nhảy nhót đến bên cạnh chiếc tàu chiến khác có dấu nắm đấm cực sâu, tò mò nhìn chằm chằm, còn đưa tay chọc chọc, nhưng không hiểu sao càng nhìn càng cảm thấy một luồng khí lạnh dâng lên trong lòng, Luffy vô thức sờ đầu mình: "Sao cảm thấy... hơi quen thuộc nhỉ..."

"Đó là để Garp-san luyện tập." Aokiji đấm một cú vào tàu chiến, trả lời.

"Ông... ông nội?!" Luffy lập tức lùi lại với tốc độ ánh sáng, sau khi phản ứng lại thì nhanh chóng quay trở lại, sau đó hứng thú đấm một cú vào tàu chiến, phát ra một tiếng động lớn, làm cả con tàu chiến bị rung chuyển lùi lại vài phân.

Nắm đấm của Aokiji đang vung lên dừng lại giữa không trung, áo choàng Hải quân trên người anh ta bị luồng khí do cú đấm mạnh của Luffy vừa rồi tạo ra thổi bay phần phật.

Anh ta có chút ngạc nhiên, không, phải nói là kinh ngạc quay đầu lại, "?"

Anh ta thừa nhận anh ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.

Anh ta nhìn từ xa dấu nắm đấm không nông hơn Garp-san là bao, phát ra câu hỏi từ tận tâm hồn: "Luffy... cậu rất mạnh sao?"

Aokiji chắc là đổ mồ hôi lạnh rồi.

Luffy tự tin nói: "Đúng vậy! Tôi rất mạnh!!"

Aokiji đột nhiên có chút hiểu tại sao Garp-san không cho tháo Hải Lâu Thạch của cậu nhóc này ra.

Cậu vừa rồi còn mang Hải Lâu Thạch mà đã có thể tạo ra trận thế này, vậy nếu cậu tháo Hải Lâu Thạch ra thì chẳng phải sẽ chạy mất trong vòng vài phút sao? Aokiji bây giờ không nghĩ mình có thể ngăn được cậu.

Garp-san đây là ném cho anh ta một rắc rối lớn rồi.

Aokiji thở dài.

"Này, rốt cuộc cậu là ai?" Với độ tuổi và sức mạnh như vậy, không nên vô danh mới phải.

"Tôi là Monkey D. Luffy," Luffy có chút khó hiểu, cậu bé vừa rồi không phải đã nói tên cho anh ta rồi sao, nhưng vẫn vô thức trả lời, "Là người đàn ông sẽ trở thành Vua Hải Tặc!!!"

"Hải tặc? Cậu là hải tặc??" Aokiji chưa từng nghĩ sẽ nhận được câu trả lời như vậy càng thêm bối rối, này này đây là Marineford đó, cậu có biết mình đang nói gì không.

Garp-san rốt cuộc đã mang về một kẻ như thế nào vậy!!

Luffy thấy Aokiji có chút thất thần, mắt đảo một vòng, nắm đúng thời cơ bước một bước ra, với tốc độ ánh sáng để tránh cú đấm của Nami mà bỏ chạy, còn tiện thể cười hì hì quay đầu lại nói: "Tuy không vui khi gặp anh, nhưng tạm biệt nhé Aokiji!!"

Muốn Luffy ngoan ngoãn ở yên tại chỗ, cũng không nghĩ xem điều này làm sao có thể chứ.

Aokiji giật mình, nhanh chóng lấy lại tinh thần, ngẩng đầu lên thì bóng lưng Luffy đã sắp biến mất, làm động tác muốn đuổi theo, "Này thằng nhóc này..."

Nhưng chân anh ta vừa bước một bước, một luồng sáng vàng chói mắt đã xuất hiện trước mặt anh ta.

Ánh sáng tan đi, Kizaru đang xách Luffy đứng trước mặt Aokiji.

……………………Vị này mới là tốc độ ánh sáng thật sự.

Aokiji nhìn xuống, nhìn chằm chằm Luffy.

Mắt to trừng mắt nhỏ.

Anh ta có chút muốn cười, khóe miệng nhếch lên, không nhịn được trêu chọc hỏi: "Sao cậu không chạy nữa, Luffy?"

Luffy lúc này vẫn còn hơi ngơ ngác, Hải Lâu Thạch dù sao vẫn có tác dụng, Haki Quan Sát của cậu chậm một bước, đợi đến khi cậu nhận ra thì đã thấy trước mắt sáng lên, sau đó đã bị người ta xách lên.

Luffy lấy lại tinh thần, có chút nghiến răng nghiến lợi, cậu ngẩng đầu: "Kizaru!!!"

Khuôn mặt của Kizaru giống hệt Aokiji, về cơ bản là trông như năm mươi tuổi khi mới hai mươi tuổi.

"Ồ? Cậu gọi tôi?" Kizaru Borsalino liếc mắt, cúi đầu xuống.

Luffy đối với Kizaru thì không khách khí như đối với Aokiji, cậu đá một cú mạnh, đương nhiên, cậu không đá trúng, một giây trước khi cậu đá trúng thì Kizaru đã buông tay thả cậu xuống, sau đó nguyên tố hóa dịch chuyển đến bên cạnh.

Kizaru không muốn vô cớ bị đá một cú mang theo Hải Lâu Thạch.

"Đáng sợ quá~" Kizaru dần dần ngưng tụ hình dạng, kính râm che đi phần lớn cảm xúc, nhưng giọng điệu vẫn là cái giọng điệu đáng ghét đó, "Sao bây giờ giới trẻ lại vô lễ như vậy nhỉ?"

Luffy vững vàng đáp xuống đất, nhìn người đàn ông đeo kính râm mặc đồ sọc: "Kizaru, bây giờ tôi không muốn đánh với anh!!"

Aokiji liếc nhìn Kizaru, Kizaru nhún vai ra hiệu mình chỉ là một người tốt bụng đi ngang qua.

"Vậy, cậu định đi đâu? Cháu trai của Phó Đô đốc Garp?" Kizaru nhìn Luffy quay người định đi, chân thành hỏi.

"Đương nhiên là đi tìm đồng đội của tôi rồi! Và cả Shanks nữa!!" Luffy không quay đầu lại trả lời, vừa đi vừa đội lại chiếc mũ rơm treo sau gáy.

"Này này, tôi không quan tâm cậu định đi đâu," Aokiji nheo mắt lại, khí lạnh dần lan tỏa trên người, kéo theo nhiệt độ của không gian này cũng giảm mạnh, "Garp-san nói tôi phải trông chừng cậu."

"Ồ——" Kizaru nhìn thấy tư thế này thì mở to mắt, rất hứng thú mong chờ những gì sắp xảy ra.

Luffy nhận ra điều gì đó, nghiêng người, suy nghĩ nghiêm túc một chút, sau đó nói ra một câu kinh người: "À... vậy à, vậy thì anh đi cùng tôi đi!"

Luffy cười hì hì đưa ra lời mời.

Động tác chuẩn bị ra đòn của Aokiji khựng lại, sau đó dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Luffy.

Arara, mạch não của tên này...

...thật sự giống hệt Garp-san.

"Chẳng lẽ cậu là cháu ruột của Garp-san?" Aokiji không nhịn được, cuối cùng cũng hỏi câu này.

Kizaru không có bất kỳ biểu hiện nào, chỉ đứng yên đó xem kịch hay, không biết đang nghĩ gì.

Luffy có chút kỳ lạ với câu hỏi này, "Đương nhiên rồi, ông nội là ông nội mà."

Bên kia, cách đây không lâu, trên hành lang bên ngoài một văn phòng nào đó của Hải quân bản bộ.

Garp cúp điện thoại ốc sên, có chút tức giận: "Hừ, thằng nhóc thối này còn biết quay về!"

Garp vừa đi vừa cằn nhằn, đột nhiên thấy một người, suy nghĩ một chút, gọi anh ta lại: "À, Sakazuki à, nếu cậu ra ngoài mà thấy Kuzan thì bảo nó đưa Luffy đến đây, ở đây có người muốn gặp nó."

Người đó gật đầu, "Được."

Garp nhìn bóng lưng anh ta rời đi, cảm nhận không khí xung quanh có chút nóng bức, nhớ lại lời nhận xét của Sengoku về mình, không khỏi nheo mắt lại.

"...Quá cực đoan rồi."

Chỉ mong đừng đi nhầm đường.

Garp cảm thán vài câu rồi nhớ đến một thằng nhóc thối thật sự "đi nhầm đường", lập tức nghiến răng nghiến lợi.

Bên này, Luffy vẫn đang rất lịch sự chờ đợi câu trả lời của Aokiji.

"Thằng nhóc thú vị thật." Kizaru Borsalino nhận xét như vậy.

Aokiji Kuzan liếc nhìn anh ta, rồi nhìn lại Luffy: "Cậu không thể ngoan ngoãn ở lại đây sao?"

"Không," Luffy không nghĩ ngợi gì mà trả lời, "Gì chứ anh không đi cùng tôi à, vậy thì tôi đi trước đây."

"Ấy khoan đã...?!" Aokiji lại lên tiếng, nhưng lời còn chưa nói xong thì đã nhận ra điều gì đó, nhìn về phía xa, một bóng người đang đi về phía này.

Sao lại có một hai người đến góp vui vậy?

Aokiji nhận ra kẻ đó, không hiểu anh ta đến làm gì.

Borsalino thì rất bình thường, nhưng Sakazuki đó đến làm gì?

Đúng vậy, bóng người ở đằng xa đó, thân hình cao lớn, mặt mũi hung dữ, mặc áo khoác Hải quân màu đỏ bên trong, hai chữ "Chính nghĩa" sau lưng đung đưa theo áo choàng.

Người đến chính là Akainu Sakazuki!

Nguyên Đại tướng Hải quân bản bộ hai mươi năm sau, hiện là Thủy sư đô đốc Hải quân bản bộ.

Thật trùng hợp, cũng là một trong số ít kẻ thù... thực sự của Luffy.

Luffy vốn đã quay người định đi, kết quả là vừa đúng lúc nhìn thấy Sakazuki vừa xuất hiện ở cuối tầm nhìn.

Bạn hỏi Luffy có nhận ra không?

Khuôn mặt Luffy vốn còn đang tươi cười lập tức biến sắc.

Không có dấu hiệu báo trước, một luồng khí thế ngút trời bùng phát từ người Luffy.

"Đây là..."

Kuzan vô thức giơ tay che chắn, nheo mắt nhìn Luffy ở trung tâm luồng khí thế.

"Ồ ồ ồ!" Borsalino kinh ngạc nhìn về phía trước, chỉ cảm thấy mọi chuyện càng ngày càng thú vị.

Thằng nhóc này lại có Haki Bá Vương.

Aokiji và Kizaru đồng thời kinh ngạc.

Mà Sakazuki vừa mới đến, hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra tình huống này.

Lúc đó có chút bất ngờ, khó hiểu nhìn kẻ trước mặt.

Anh ta chỉ đơn thuần tò mò về cháu trai của Garp nên mới đến.

"Akainu."

Luffy nói ra cái tên này một cách bình tĩnh, đương nhiên, với điều kiện là phải bỏ qua Haki Bá Vương ngày càng mạnh mẽ xung quanh cậu bé.

Khoảng cách hơi xa, Sakazuki không nghe thấy giọng nói của Luffy, nhưng điều đó không ngăn cản anh ta nhìn thấy bóng dáng Luffy trực tiếp biến mất tại chỗ.

Anh ta giật mình, đột nhiên nhận ra điều gì đó, vội vàng giơ hai tay lên trước ngực, vô thức muốn nguyên tố hóa.

Nhưng ngay sau đó anh ta chỉ cảm thấy một lực mạnh ập đến, cả người trực tiếp bị đá bay ra ngoài.

Bị một cú đá mang theo Haki Bá Vương đánh trúng, Sakazuki chỉ có thể dùng thân thể chịu đựng.

"Khụ khụ, khụ." Sakazuki đập xuống tạo thành một cái hố, nửa quỳ trên đất, ho khan hai tiếng, dùng ánh mắt đầy giận dữ nhìn chằm chằm Luffy, "Thằng nhóc này... làm gì vậy?!"

Sakazuki vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Kuzan và Borsalino càng cạn lời, họ vừa rồi thậm chí còn không nhìn rõ Luffy ra tay như thế nào.

Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top