(Cover)(AllTzu)Thay đổi để trả thù
Chap 23
Lạch cạch... lạch cạch...
Tiếng gõ bàn phím vang lên đều đều trong phòng thí nghiệm của trường, thỉnh thoảng lại ngập ngừng một chút. Tzuyu ngồi trước màn hình laptop, hai mắt hoàn toàn dán chặt vào những con số phức tạp trước mặt.
Mọi thứ xung quanh cô dường như không để tâm đến. Thậm chí còn không biết đến sự hiện diện của người đàn ông đang đứng sau lưng mình.
- Xin thứ lỗi! - người đàn ông lên tiếng.
Nghe thấy giọng nói lạ, Tzuyu theo phản xa quay lại nhìn. Nhưng còn chưa được nửa người thì từ phía cổ truyền đến một cơn đau nhức nhói. Cô ngất đi.
Người đàn ông thấy vậy liền đỡ cô đứng lên, khiêng ra ngoài. Vì đang trong giờ học nên mọi người đều ở trong lớp, vậy nên càng thuận tiện cho việc ông ta bắt cóc cô mà không sợ bị phát giác.
Đi đến một chiếc xe đang đậu gần đó, ông ta mở cửa sau, hung hăng ném cô vào sau đó cũng vòng lên phía trước ngồi vào ghế lái.
- Tiểu thư, tôi đã bắt được cô ta! - người đàn ông đó lấy điện thoại ra, gọi.
- Tốt lắm! Đưa cậu ta đến nơi tôi đã chỉ định! - từ phía bên kia truyền đến một giọng nữ ngọt ngào nhưng thâm hiểm.
- Vâng. - ông ta nói, sau đó liền cúp máy bỏ lại vào trong túi áo, nhấn ga cho xe rời đi.
...
Àooo...
Một xô nước lạnh đổ ào xuống người cậu một cách tàn nhẫn. Trong vô thức, cô cũng bắt đầu lơ mơ tỉnh lại. Cả người cứ run run lên từng đợt vì xô nước vừa rồi, nhưng lại không có gì để đắp. Cô lười biếng từ từ mở mắt ra, nhìn xung quanh một lượt rồi hoảng hốt.
Đây là đâu vậy? Không phải phòng của cô, tại sao cô lại ở đây? Cô chau mày suy nghĩ, cố gắng lục lại trí nhớ của mình.
- Tỉnh rồi sao? - một giọng nói bất ngờ vang lên.
Tzuyu quay người lại nhìn người đàn ông trước mặt, không khỏi ngạc nhiên.
- Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây?
- Cô không cần biết. - ông ta lạnh lùng nói.
- Nói đi! Tại sao lại bắt cóc tôi? Tôi và ông có thù oán gì?
- Tôi và cậu không thù không oán! Chỉ là tôi làm theo nhiệm vụ được giao thôi!
Tzuyu nhíu mày nhìn ông ta. Ông ta nói như vậy nghĩa là... kẻ đứng sau chuyện này là một người khác sao? Cậu càng lúc càng khó hiểu. Ngoài Jung Nancy ra, cô không hề gây thù chuốc oán với ai hết. Chẳng lẽ...
- Tiểu thư đến rồi! - người đàn ông đó lên tiếng, cắt đứt mạch suy nghĩ của cô.
Tzuyu lấy lại tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn "tiểu thư" trước mặt. Là ả. Cô ngạc nhiên.
- Đừng hỏi nhiều! Là tôi đã cho người bắt cô. - ả như hiểu được cô đang nghĩ gì, nhanh chóng nói.
- Tại sao?
- Chou Tzuyu, là do cô ép tôi phải làm như vậy?
- Nói đi! - cô lạnh lùng lên tiếng.
- Mau tránh xa các chị ra! Cả Sana cũng vậy! - ả không nhanh không chậm vào thẳng vấn đề.
- Chỉ có vậy?
- Ừ
- Cô bắt tôi vô ích rồi. Tôi không có gì lưu luyến họ cả! Có trách thì trách cô tự kiếm chuyện với tôi trước đi!
- Tôi làm vậy chỉ là để họ ghét cô mà tránh xa cô mà thôi!
- Nhưng những việc cô làm lại mang kết quả ngược lại. Nếu cô không làm phiền tôi, tự an nhàn hưởng thụ cuộc sống với họ thì cô là người thắng cuộc. - cô kiên định nói.
Ả trầm ngâm một hồi, dường như đang suy nghĩ gì đó. Một lúc sau mới ngẩng đầu lên, nhìn cô.
- Cho tôi một tuần, tạm thời cô cứ ở đây đi! - ả nói rồi cũng nhanh chóng li khai.
Tzuyu không thắc mắc gì, cô cơ bản đã hiểu ý nói của ả, chỉ khẽ thở dài một tiếng. Một tuần thôi chắc không sao đâu!
Quay sang người đàn ông đang đứng bên cạnh, lạnh lùng buông ra hai từ:
- Bít tết!
Người đàn ông kia hiểu ý cô. Gật nhẹ đầu một cái rồi cũng nhanh chóng mở cửa ra ngoài. Chỉ còn một mìnhTzuyu ở trong phòng, cô chán nản ngã xuống giường, nhìn trần nhà một lúc rồi mới nhắm mắt đi ngủ.
...
5 ngày sau
Tại Dịch thự, Sana hết ngồi ghế sofa rồi lại đứng dậy đi đi lại lại nhìn rất chóng mặt.Chị như vậy nãy giờ cũng đã hơn một tiếng rồi. Jungyeon ngồi cạnh đó, không chịu được liền gắt lên:
- Ngồi xuống hộ tao được không? Đi lại nãy giờ không mệt hả?
- Mày im. - Sana không để ý đến thái độ của Jungyeon, thản nhiên ra lệnh.
- Chuyện gì? - Chị thở dài, hỏi.
Sana nghe câu hỏi này cũng dừng lại. Quay đầu lại kiên định nhìn chị
- Mấy hôm nay Tzuyu không về nhà!
- Mày khùng hả? Đi đâu là quyền của người ta, mày lấy tư cách gì quan tâm? - chị gắt.
Lời vừa dứt, ngay lập tức một chiếc gối bông lao đến đáp thẳng xuống mặt chị. Sana hậm hực ngồi xuống sofa, lườm Jungyeon. Chị cũng tức giận không kém, ném lại cái gối vào người Sana rồi đứng dậy đi lên tầng.
Vừa đi tay vừa nắm lại thành quyền, hận không thể đấm cho Sana một phát. Chị vốn chỉ là nói lên ý kiến của mình, vậy mà cư nhiên lại bị phản. Cũng may chỉ là cái gối bông, chứ nếu là cục gạch thì với tốc độ bay ấy chị đã tiêu đời lâu rồi.
Đá mạnh vào tường một cái, tâm trạng cũng như trút được bớt giận. Chị đi thẳng đến phòng của ả, định bụng rủ ả đi dạo. Nhưng vừa đến trước cửa phòng của ả thì từ trong phòng phát ra tiếng nói chuyện điện thoại. Chị tò mò đứng ở ngoài nghe.
- Cô ta sao rồi? - ả nói.
- Rất tốt! Hình như cũng không có ý định muốn bỏ trốn! - một giọng nam khàn khàn truyền đến từ bên kia máy.
- Cho tôi nói chuyện với cô ta! - ả ra lệnh.
- Alo - ngay lập tức một giọng nữ khác ngọt ngào hơn vang lên.
- Chou Tzuyu, thế nào rồi?
- Tôi không biết cô có kế hoạch gì nhưng tốt nhất là nhanh chóng thả tôi ra, tôi không có tính nhẫn nại cao đâu!
- Cô nên nhớ cậu đang bị tôi bắt cóc, đừng có ăn nói linh tinh. - ả nhíu mày nói.
Sau đó liền tắt máy vứt sang một bên, uể oải nằm vật xuống giường, nhắm mắt ngủ.
Jungyeon đứng ngoài cửa. Chị đã nghe được hết cuộc nói chuyện vừa rồi. Từ trong ra ngoài đều không giấu nổi sự kinh hoàng. Chuyện này rốt cuộc là sao vậy? Thả ra? Đang bị tôi bắt cóc? Chou Tzuyu? CÔ ta bị bắt cóc? Là Jung NANCY sao?
Jungyeon dường như không dám tin vào những suy nghĩ của mình, cứ lắc đầu như muốn phủ nhận. Nhưng làm sao đây? Tzuyu mấy hôm nay không về nhà, mà mọi thứ lại quá logic với nhau! Chẳng lẽ đây là sự thật??
"Tzuyu..."
Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top