Dancing in the dark
Chiếc Porsche 911 màu xám bạc lao vun vút trên đường cao tốc lúc 11 giờ đêm. Hong ngồi sau vô lăng, tay lái chắc chắn, mắt nhìn về phía trước, nhưng đầu óc thì vẫn còn ở lại công ty.
Hai năm.
Hai năm kể từ ngày cậu đặt chân vào tập đoàn của ba mình với tư cách là trưởng phòng Chiến lược Phát triển. Hai năm đầy sóng gió, với những ngày cậu đến từ 7 giờ sáng và về sau 10 giờ tối. Hai năm với biết bao áp lực từ cấp trên, cấp dưới, và từ chính những kỳ vọng của một đứa con trai duy nhất.
Hong Pichetpong – 23 tuổi, thiếu gia nhà tài phiệt, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Chiradesakunvong. Cậu đẹp, nhưng vẻ đẹp ấy thường bị che khuất bởi cái nhíu mày thường trực và đôi mắt sắc lạnh. Hong nóng tính, dễ cáu, và không bao giờ giấu giếm sự khó chịu của mình với bất kỳ ai. Trong công ty, ai cũng sợ cậu. Nhân viên gặp cậu thì cúi đầu, đồng nghiệp nói chuyện với cậu thì dè chừng, và đối tác ngồi đàm phán thì luôn trong tâm thế phòng thủ.
Nhưng những người thực sự biết Hong – nếu có – sẽ hiểu rằng bên trong lớp vỏ gai góc ấy là một đứa trẻ đang cố gắng chứng minh bản thân, là một tâm hồn mệt mỏi vì phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm từ quá sớm.
Tối nay, cậu vừa kết thúc cuộc họp với đối tác nước ngoài. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, hợp đồng đã được ký, doanh số quý này lại tăng 30% so với cùng kỳ năm ngoái. Ba mẹ cậu hài lòng. Hội đồng quản trị nể phục. Và Hong lẽ ra nên vui.
Nhưng cậu chẳng thấy vui tí nào.
Cậu chỉ muốn về nhà, tắm nước nóng, và nằm xuống. Có lẽ nghe một chút nhạc. Có lẽ không.
Chiếc xe lướt qua ngã tư cuối cùng trước khi vào đường nội thành. Đèn xanh. Hong không giảm tốc độ.
Và rồi mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Một chiếc xe tải từ làn đường bên cạnh bất ngờ đánh lái sang làn của cậu. Không xi nhan. Không báo trước. Ánh pha đèn vàng chói lóa chiếu thẳng vào mặt Hong, làm cậu lóa mắt trong một phần nghìn giây.
Hong đạp phanh. Lốp xe rít lên trên mặt đường khô, tiếng động chát chúa xé toạc màn đêm.
Nhưng đã quá muộn.
Chiếc Porsche va chạm với chiếc xe tải ở góc trái đầu xe. Lực va đập mạnh đến mức kính chắn gió vỡ tan thành hàng triệu mảnh vụn, lao vào buồng lái như mưa đá.
Hong cảm thấy đầu mình đập vào vô lăng. Một cơn đau điếng người từ trán lan xuống hai bên thái dương. Rồi một mảnh thủy tinh nhọn hoắt găm vào mắt trái cậu – nhanh, lẹ, và đau đến nỗi Hong không kịp kêu lên.
Sau đó, chỉ còn bóng tối.
Mùi thuốc sát trùng xộc vào khứu giác, lạnh lẽo và sắc lẹm, đánh thức Hong khỏi cơn mê dài.
Nhưng bóng tối không biến mất. Nó đặc quánh, bao trùm lấy cậu như một lớp nhựa đường, nuốt chửng mọi ranh giới của không gian. Hong chớp mắt, rồi lại chớp mắt, cố tìm kiếm dù chỉ là một tia sáng le lói qua kẽ mi, nhưng tất cả chỉ là một màu đen tuyệt đối. Cậu như kẻ bị ném xuống đáy một cái giếng không đáy, nơi thời gian và hình hài đều bị xóa sổ.
"Tôi... tôi đang ở đâu?"
Âm thanh phát ra từ cổ họng Hong khản đặc, vỡ vụn như tiếng sỏi chà xát vào nhau. Cậu đưa tay lên, định chạm vào khuôn mặt mình, nhưng nỗi sợ hãi khiến đôi bàn tay run rẩy dừng lại giữa không trung.
"Bình tĩnh nào, con trai." Giọng mẹ vang lên ngay sát bên, nhưng sao nghe xa xăm và chông chênh đến lạ. "Con bị tai nạn, nhưng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Bác sĩ đang dốc sức chữa trị cho con."
"Mẹ, tại sao con không thấy gì? Con không thấy mẹ, không thấy gì hết!" Hong hoảng loạn, những ngón tay vô thức quờ quạng vào khoảng không, cố bấu víu lấy một thực tại đang tan biến.
"Kính vỡ... những mảnh kính đã làm tổn thương giác mạc." Tiếng mẹ nghẹn lại, cố che giấu một sự thật đang rỉ máu. "Nhưng bác sĩ bảo có hy vọng, chỉ cần con kiên nhẫn, chỉ cần thời gian thôi..."
Thời gian. Từ đó dội vào tâm trí Hong như một nhát búa. Với một kẻ luôn chạy đua với những dự án triệu đô, những con số tăng trưởng và sự kỳ vọng khắc nghiệt của cha, "thời gian" chính là bản án tử hình. Cậu hình dung ra ánh mắt lạnh lùng của ông – người chưa bao giờ chấp nhận sự yếu đuối, huống chi là một đứa con trai tàn phế, một "phế phẩm" của số phận.
Hong muốn gào thét, muốn đập nát cái bóng tối đang bóp nghẹt lấy mình. Nhưng một sự mệt mỏi rã rời xâm chiếm lấy cậu. Cơn đau từ thể xác hòa lẫn với sự tê liệt của linh hồn, biến tiếng gào thét ấy thành một hơi thở dài vô vọng. Cậu nằm đó, im lịm, tan chảy vào bóng tối.
Những ngày đầu tại bệnh viện đối với Hong không khác gì một cuộc hành hình chậm rãi.
Mọi thứ cậu từng tự hào – sự quyết đoán, quyền lực, khả năng kiểm soát vạn vật trong lòng bàn tay – giờ đây vỡ vụn thành những mảnh ký ức nực cười. Một vị giám đốc trẻ từng điều hành hàng trăm nhân sự, giờ lại bất lực trước một bát cháo hay một bậc thềm nhà vệ sinh. Sự phụ thuộc ấy giống như một loại axit, mỗi ngày lại ăn mòn thêm một chút lòng tự trọng kiêu hãnh của cậu.
Hong bắt đầu gầm rú. Cậu biến nỗi sợ hãi thành những cơn thịnh nộ vô chừng để xua đuổi sự thương hại của người khác.
"Bảo họ mang thứ rác rưởi này đi! Cơm nguội ngắt thế này mà cũng gọi là phục vụ à?"
"Ai vừa mở cửa sổ? Tôi bảo đóng lại! Các người muốn tôi phát điên vì tiếng ồn ngoài kia sao?"
"Cút hết đi! Để tôi yên!"
Phòng bệnh trở thành một vùng chiến sự. Các y tá trẻ bật khóc rút lui, những hộ lý dày dạn kinh nghiệm cũng phải lắc đầu ngao ngán trước "vị thiếu gia mù" tính tình quái gở. Giữa lúc gia đình Hong đang quay cuồng với những biến cố tại tập đoàn, họ cần một người không chỉ có tay nghề, mà còn phải có một tinh thần thép để "trị" được con ngựa bất kham này.
Và thế là Nut Thanat xuất hiện.
Nut Thanat – thực tập sinh xuất sắc nhất khoa Mắt, vừa tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài. Với mọi người, Nut không chỉ là một bác sĩ trẻ tài năng, một người có đôi mắt hiền từ và giọng nói nhẹ nhàng làm dịu lòng bất cứ ai.
Nut bước vào phòng khi Hong đang ở đỉnh điểm của một cơn sang chấn. Gối nằm dưới đất, ly nước vỡ tan tành dưới chân giường, và Hong – với dải băng trắng muốt che kín đôi mắt – đang ngồi co quắp, đôi vai run lên bần bật vì một nỗi uất ức không lời.
"Chào em," một giọng nói trầm thấp, ấm áp như nắng mùa xuân len lỏi vào không gian đặc quánh mùi thuốc sát trùng. "Tôi là Nut, bác sĩ điều trị trực tiếp của em từ hôm nay. Rất vui được gặp em."
"Tôi không vui!" Hong gằn giọng, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt ga giường đến trắng bệch. "Chẳng có gì vui khi phải ngồi đây làm một phế nhân và nghe một kẻ lạ mặt giới thiệu về bản thân cả."
Nut không đáp trả bằng sự tức giận, cũng chẳng vồn vã dỗ dành. Anh lặng lẽ nhặt chiếc gối lên, phủi phẳng những nếp nhăn, rồi kéo ghế ngồi xuống một khoảng cách vừa đủ – không quá gần để gây áp lực, nhưng đủ gần để Hong cảm nhận được sự hiện diện của một con người.
"Em nói đúng. Chẳng có gì vui vẻ cả." Nut bình thản thừa nhận, thay vì đưa ra những lời an ủi sáo rỗng. "Nhưng tôi ở đây để làm cho sự không vui này bớt nặng nề hơn một chút. Được chứ?"
Giữa sự im lặng sững sờ của Hong, Nut lấy ra một vật nhỏ, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay cậu. Những đầu ngón tay của Hong chạm vào lớp giấy kính sột soạt, rồi đến một khối tròn cứng.
"Kẹo mút?" Hong thắc mắc, mũi cậu khẽ thun lại khi ngửi thấy mùi dâu tây nhân tạo ngọt lịm.
"Vị dâu. Tôi có đọc qua hồ sơ cá nhân của cậu, đoạn ghi chú nhỏ ở cuối trang nói rằng cậu thích đồ ngọt." Nut khẽ cười, âm thanh của sự thấu cảm tỏa ra tự nhiên. "Tôi nghĩ cậu cần một chút đường để xoa dịu vị đắng của đống thuốc kia."
Hong bàng hoàng. Một bác sĩ tài năng lại đi để tâm đến cái sở thích nhỏ nhặt của một bệnh nhân khó ưa? Cậu chậm rãi bóc lớp vỏ, đưa viên kẹo vào miệng. Vị ngọt tràn qua đầu lưỡi, len lỏi xuống cuống họng, và kỳ diệu thay, nó như dập tắt đám cháy đang hừng hực trong lồng ngực cậu.
"...Cảm ơn," Hong lý nhí, cơn giận bỗng chốc xì hơi như một quả bóng bị chọc thủng.
Nut không nói thêm lời thừa thãi nào. Anh chỉ ngồi đó, lặng lẽ đồng hành cùng Hong trong bóng tối. Lần đầu tiên kể từ khi tai nạn xảy ra, Hong không cảm thấy mình đang bị bao vây bởi sự thương hại, mà là một sự an toàn kỳ lạ.
Cái bóng tối tuyệt đối này, hóa ra khi có một người bình thản ngồi bên, lại bớt đáng sợ đến thế.
Kể từ khoảnh khắc viên kẹo dâu tan ra trên đầu lưỡi, sự hiện diện của Nut trong phòng bệnh không còn là một sự "xâm lăng" mà trở thành một nhịp thở đều đặn, xoa dịu những góc cạnh xù xì trong tâm hồn Hong.
Đúng bảy giờ sáng, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá bên ngoài cửa sổ — thứ ánh sáng mà Hong chỉ có thể cảm nhận bằng hơi ấm trên da — tiếng bước chân của Nut lại vang lên. Nhẹ nhàng, vững chãi, và mang theo mùi hương của nắng sớm hòa lẫn với mùi trà thanh khiết.
Hôm nay là vị nho. Nut đặt cây kẹo vào tay Hong như một nghi thức bắt đầu ngày mới, trước khi bắt tay vào việc thay băng và vệ sinh cá nhân cho cậu. Những ngón tay của Nut chạm vào da thịt Hong đầy cẩn trọng, không có sự thô bạo của một người làm việc theo bản năng, cũng không có sự e dè của kẻ sợ hãi một con bệnh cáu bẳn.
"Hôm nay có cháo thịt bằm nấu nấm và sữa đậu nành nóng," Nut nói, thanh âm trong trẻo như lọc sạch những tạp niệm trong căn phòng. "Em muốn dùng bữa tại giường hay đổi không khí ra phía ban công?"
"Để tôi tự làm," Hong đáp, giọng cậu đã bớt đi vẻ gắt gỏng, nhưng cái tôi kiêu hãnh vẫn còn đó, cứng nhắc như một tấm khiên.
"Em chưa nhìn thấy được đâu."
"Thì tôi mò. Tôi không thể để người khác đút cho mình cả đời được."
Nut im lặng một lát. Thay vì tranh cãi hay giành lấy chiếc thìa theo kiểu "bề trên", anh nhẹ nhàng đặt khay đồ ăn vào lòng Hong, điều chỉnh tư thế để khay thật vững chãi.
"Được rồi, thử đi. Tôi ngồi ngay đây, nếu cần thì gọi tôi nhé."
Hong bắt đầu "trận chiến" của mình. Đầu tiên, những ngón tay cậu lóng ngóng chạm vào thành bát sứ lạnh lẽo. Cậu cầm thìa, tay run run định vị hướng của khuôn miệng.
Lần thứ nhất: Một nửa thìa cháo đổ ra khay, tiếng "tộp" nhẹ nhàng nhưng lại như một cái tát vào sự tự tin của Hong. Cậu cắn chặt môi, cơ hàm bạnh ra.
Lần thứ hai: Cháo chạm vào cằm, nóng hổi và nhớp nháp. Hong hít một hơi thật sâu, ngăn không cho một tiếng chửi thề thoát ra.
Lần thứ ba: Một thìa đầy nấm và thịt bằm tìm được đích đến. Vị thanh ngọt của cháo tràn vào khoang miệng, mang theo cả dư vị của sự chiến thắng nhỏ nhoi.
"Tôi làm được rồi," Hong nói, cố giữ tông giọng bình thản nhưng không giấu nổi một chút hào hứng le lói trong ánh mắt đang bị che kín.
Nut không vỗ tay, không tán dương thái quá. Nhưng trong không gian tĩnh lặng, Hong cảm nhận được một sự thay đổi rất khẽ. Đó là tiếng vải áo sột soạt khi Nut hơi nghiêng người về phía trước, là nhịp thở của anh trở nên nhẹ và êm hơn. Cậu biết, anh đang cười – một nụ cười không phải vì buồn cười, mà vì sự khích lệ chân thành.
"Em giỏi lắm," Nut lên tiếng, giọng nói chứa đựng một sự nể trọng thực thụ.
"Giỏi cái gì chứ? Trẻ con lên ba cũng làm được việc này," Hong cười tự giễu, bấu chặt lấy chiếc thìa nhựa.
"Không phải ai cũng đủ can đảm để chấp nhận mình đang bắt đầu lại từ con số không," Nut điềm tĩnh đáp. "Và cũng không phải ai cũng giữ được sự bình thản để thử lại sau khi thất bại ngay trước mặt người khác. Với tôi, đó là sự trưởng thành của một chiến binh."
Hong khựng lại. Cậu bật cười, một nụ cười chua chát nhưng lần đầu tiên không có sự oán hận: "Bình thản à? Nut, anh sai rồi. Tôi chỉ đang cố gắng hết sức để không phát điên lên và đập nát cái phòng bệnh này thôi."
Nut khẽ chạm tay vào vai Hong, một cái chạm thoáng qua nhưng ấm áp lạ kỳ:
"Vậy thì em đã thắng rồi. Vì ngăn được một cơn tức giận còn khó hơn việc điều hành một tập đoàn nhiều lần."
Trong bóng tối mịt mùng của đôi mắt, Hong bỗng thấy lòng mình dịu lại. Có một điều gì đó trong sự im lặng của Nut – một sự bao dung không cần lời nói – khiến cậu cảm thấy dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, thì trong căn phòng này, cậu vẫn được phép là chính mình, một cách an toàn nhất.
Thời gian ở bệnh viện không còn được tính bằng ngày tháng, mà tính bằng những tiếng tích tắc vô cảm của chiếc đồng hồ treo tường và những ca trực nối tiếp nhau.
Hy vọng về một sự hồi phục thần kỳ cứ thế mỏng manh dần. Những kết quả kiểm tra chuyên sâu, những thuật ngữ y khoa phức tạp như "phẫu thuật ghép giác mạc" hay "phản ứng đào thải" lơ lửng trên đầu Hong như một bản án chưa thi hành. Đêm đêm, cậu nằm im lìm trong bóng tối – một bóng tối giờ đây đã trở thành kẻ thù truyền kiếp. Cậu thấy mình giống như một món đồ cổ bị nứt vỡ, bị vứt lại trong một góc nhà kho phủ đầy bụi, trong khi thế giới rực rỡ ngoài kia vẫn vận hành, cha mẹ vẫn đang gồng mình giữ lại đế chế của gia đình, và cậu chỉ là một gánh nặng.
Nut thấu hiểu sự sụp đổ thầm lặng đó. Anh nhìn thấy nó qua cái cách Hong buông thõng bàn tay, qua cách cậu không còn gắt gỏng mà chỉ im lặng đến đáng sợ.
Một buổi tối, khi tiếng ồn ào của bệnh viện đã lùi xa, Nut bước vào phòng. Không có mùi thuốc sát trùng, lần này anh mang theo một thứ khác. Một bản nhạc không lời được bật lên từ điện thoại, giai điệu trong trẻo, nhẹ tênh như những giọt sương sớm rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Hong khẽ động đậy. Giai điệu này... nó đánh thức một phần ký ức mà cậu đã cố tình chôn vùi dưới những lớp áo vest và những bản hợp đồng khô khốc. Cậu nhớ về những buổi chiều trốn cha vào phòng tập, về cảm giác đôi bàn chân trần chạm vào mặt sàn gỗ, và về giấc mơ được hòa mình vào nhịp điệu.
"Anh biết tôi thích nhạc này sao?" Hong hỏi, thanh âm run rẩy giữa khoảng không.
"Tôi đoán thôi," Nut nói, giọng anh dịu lại như một lời tự tình. "Lúc nãy khi em thiếp đi, tôi thấy ngón tay em khẽ nhịp theo không trung. Như thể em đang khiêu vũ trong mơ vậy."
Hong cảm thấy mặt mình nóng bừng. Một bí mật nhỏ nhoi bị bóc trần. "Ngày xưa... tôi từng muốn trở thành một vũ công. Nghe nực cười đúng không? Người thừa kế của một tập đoàn lại muốn đi nhảy múa?"
"Ước mơ không phân biệt giai cấp hay danh phận, Hong ạ. Nó chỉ phân biệt người dám sống vì nó và người không dám mà thôi."
"Tôi không còn nhìn thấy sàn nhà, không nhìn thấy gương, cũng chẳng thấy được chính mình," Hong chua chát nói. "Làm sao nhảy được đây?"
"Cậu không cần nhìn. Hãy để cơ thể cậu ghi nhớ. Đứng dậy nào, chân em cũng đỡ có thể đi lại được rồi ,tôi sẽ là điểm tựa của em."
Nut đỡ Hong đứng dậy. Khi bàn chân trần của Hong chạm vào nền gạch lạnh lẽo, cậu loạng choạng vì cơ thể sau tai nạn vẫn còn rệu rã. Nhưng ngay lập tức, một vòng tay vững chãi luồn qua eo cậu, giữ lấy trọng tâm của cậu một cách tuyệt đối.
"Thả lỏng đi. Đừng cố điều khiển nó bằng lý trí. Hãy nhắm mắt lại – à, xin lỗi, mắt em vốn đã bị che rồi mà," Nut khẽ trêu.
Một tiếng cười bật ra từ lồng ngực Hong – tiếng cười thật nhất kể từ khi cậu tỉnh lại trong mùi thuốc sát trùng. Và rồi, cậu bắt đầu di chuyển.
Những bước chân đầu tiên còn vụng về, cứng nhắc. Nhưng Nut không buông tay. Anh như một chiếc la bàn sống, dẫn dắt cậu qua từng nốt nhạc. Một tay Nut giữ lấy bàn tay run rẩy của Hong, tay kia vẫn ghì chặt lấy eo để cậu không ngã. Hong bắt đầu xoay người, cảm giác gió lướt qua da thịt, cảm giác cơ thể được giải phóng khỏi cái lồng của sự bất lực. Cậu không nhảy cho bất kỳ ai xem, cậu nhảy để tìm lại linh hồn mình trong bóng tối.
Nut đứng đó, giữ vai trò là "đôi mắt" và là "điểm tựa" cho Hong. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng bệnh, anh ngắm nhìn Hong – một Hong không còn gai góc, không còn quyền lực, mà chỉ là một chàng trai đang tìm về với bản ngã đẹp đẽ nhất của mình.
Nhìn nụ cười bừng sáng trên khuôn mặt vẫn còn quấn băng trắng, nhìn cách Hong tin tưởng hoàn toàn vào sự dẫn dắt của mình, trái tim Nut lỗi nhịp.
Đó không còn là sự thấu cảm nghề nghiệp. Đó là một thứ tình cảm mãnh liệt và sâu sắc hơn nhiều. Nut nhận ra mình muốn được là người cầm tay cậu trong suốt những đoạn đường tối tăm sau này, muốn là người bóc cho cậu từng cây kẹo ngọt để xua đi vị đắng của cuộc đời.
Anh đã yêu. Yêu cái cách con người này kiên cường vươn vai giữa cơn bão, và yêu cả sự tổn thương mà cậu đang cố che giấu.
Trong căn phòng vắng, chỉ có tiếng nhạc và hơi thở của hai người hòa quyện, Nut biết rằng từ giây phút này, anh không chỉ muốn cứu đôi mắt của Hong, mà còn muốn bảo vệ cả thế giới của cậu.
Thời gian cứ thế chảy trôi qua những kẽ ngón tay, nhẹ nhàng và êm đềm như một giấc mộng giữa đời thực.
Mối quan hệ giữa họ không còn bị đóng khung trong những bảng bệnh án hay màu áo blouse trắng lạnh lẽo. Nut đã trở thành đôi mắt, thành điểm tựa, và thành cả "thế giới" mà Hong khao khát chạm tới mỗi ngày.
Luôn bắt đầu bằng hương sữa đậu nành ấm sực và tiếng sột soạt của vỏ kẹo mút.
"Hôm nay là vị việt quất nhé, em thử xem có thích không?" Nut vừa nói vừa ân cần đặt viên kẹo vào tay Hong, ngón tay anh khẽ chạm vào lòng bàn tay cậu, để lại một dư vị ấm áp hơn cả nắng mai.
Nut mang theo những câu chuyện "vỉa hè" của bệnh viện, từ chuyện bác sĩ trưởng khoa hay quên kính đến chuyện mấy cô y tá thực tập đang thầm thương trộm nhớ một anh bác sĩ mắt tài năng. Hong lắng nghe, thỉnh thoảng lại bật cười, một nụ cười không còn gượng gạo mà rạng rỡ như trẻ thơ.
Căn phòng bệnh trở thành một thư viện nhỏ. Nut đọc sách cho Hong nghe. Khi là những tình tiết nghẹt thở trong truyện trinh thám, khi lại là những vần thơ tình mềm mại. Giọng Nut trầm xuống, đôi lúc dừng lại ở những đoạn cảm động, hơi thở của anh gần đến mức Hong có thể cảm nhận được hương bạc hà thanh mát.
Một buổi tối, khi gió trời lồng lộng thổi qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây sau mưa, Nut ngồi bên chiếc đàn piano điện nhỏ mà anh mang từ nhà đến. Hong ngồi đó, dù mắt vẫn quấn băng nhưng gương mặt hơi hướng về phía âm thanh, như thể cậu đang cố dùng mọi tế bào trên cơ thể để "thấy" người đàn ông trước mặt.
Những nốt nhạc vang lên, thanh thoát và sâu lắng. Nut bắt đầu hát, một bản tình ca không tên nhưng giai điệu lại chứa chan tình ý. Giọng anh như dòng suối nhỏ, len lỏi qua bóng tối, tưới mát tâm hồn khô cằn của Hong.
"Sao cái gì anh cũng giỏi thế?" Hong lên tiếng khi nốt nhạc cuối cùng vừa dứt, giọng cậu run run vì ngưỡng mộ. "Vừa là bác sĩ giỏi, vừa đàn hay, hát giỏi... còn tôi..."
Nut dừng đàn, anh đứng dậy, bước đến bên cạnh và đặt tay lên vai Hong. "Em cũng giỏi mà, Hong."
"Tôi giỏi cái gì chứ?" Hong tự giễu, cúi đầu xuống. "Tôi chỉ giỏi cáu gắt, giỏi làm khổ người khác..."
"Không." Nut ngắt lời, giọng anh cương quyết nhưng vẫn đầy sự bao dung. "Em giỏi điều hành quản lí công việc. Em giỏi, em có tài năng, có năng lực . Và em giỏi nhất là ở việc kiên cường đứng dậy sau khi thế giới của mình sụp đổ. "
Nut cúi xuống, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc.
"Để đi được đến ngày hôm nay, để có thể ngồi đây và mỉm cười với anh... em đã giỏi lắm rồi, em biết không?"
Hong không đáp lại được lời nào. Trong bóng tối tuyệt đối, cậu thấy lồng ngực mình căng tràn một loại cảm xúc mãnh liệt. Nếu Nut có thể nhìn thấu qua lớp băng trắng, anh sẽ thấy đôi mắt ấy đang ngân ngấn nước. Và nếu anh có thể chạm vào trái tim Hong lúc này, anh sẽ thấy nó đang nhảy múa một vũ điệu loạn nhịp – vũ điệu của một kẻ đã lỡ đánh mất trái tim mình vào tay người bác sĩ có giọng nói ấm áp như mùa xuân.
Tình trạng của Hong ngày càng nặng.
Đôi mắt cậu không thể chữa ngay, cần trải qua thời gian dài điều trị và một ca phẫu thuật ghép giác mạc. Nut đã xin được tham gia ca phẫu thuật đó – không phải với tư cách thực tập sinh, mà là trợ lý của bác sĩ chính. Anh đã nghiên cứu hồ sơ của Hong nhiều hơn bất kỳ bệnh nhân nào khác, đã mô phỏng ca mổ hàng trăm lần trong đầu, để đảm bảo mọi thứ diễn ra hoàn hảo.
"Em sẽ ổn thôi," Nut nói, nắm tay Hong. "Anh hứa."
"Nếu anh làm tôi mù vĩnh viễn, tôi sẽ kiện anh đấy."
Nut cười. "Sẵn sàng."
Chân Hong đã lành hẳn. Cậu được xuất viện về nhà, nhưng mắt vẫn cần chăm sóc đặc biệt. Ba mẹ Hong không thể ở bên cậu 24/7, vậy nên Nut đã chủ động xin phép được chuyển đến ở cùng Hong.
"Anh... anh ở cùng tôi?" Hong ngạc nhiên.
"Tiện chăm sóc. Vả lại," Nut ngập ngừng một chút, "ở nhà em, anh có thể yên tâm hơn."
Hong không biết nói gì. Lòng cậu tràn ngập một cảm xúc khó tả – vừa ấm áp, vừa bối rối, vừa hạnh phúc.
Và thế là Nut chuyển đến căn penthouse của Hong ở trung tâm Bangkok.
Thế giới của Hong giờ đây không còn được đo bằng mét vuông hay những tòa cao ốc, mà thu bé lại vừa bằng một vòng tay và những thanh âm dịu dàng của Nut. Những ngày sống cùng nhau trong căn hộ nhỏ – nơi Nut đón Hong về để tiện chăm sóc sau khi xuất viện – tựa như một thước phim chậm, tràn ngập hơi ấm và mùi hương của sự bình yên.
Mỗi buổi chiều, Nut dắt Hong đi dạo trong công viên. Anh trở thành một người kể chuyện bằng hình ảnh, dùng ngôn từ để vẽ lên trước mắt Hong một bức tranh sống động về thế giới mà cậu đang tạm thời đánh mất.
"Có một chú chó Golden đang chạy lạch bạch qua kìa," Nut vừa nói vừa siết nhẹ tay Hong để dẫn cậu tránh một hòn đá nhỏ. "Bộ lông nó vàng óng như mật ong, đuôi thì ngoáy tít mù vì đuổi theo quả bóng của một cậu bé."
"Tôi ghét chó," Hong hứ một tiếng, cố làm ra vẻ lạnh lùng.
"Em không ghét. Em chỉ đang sợ thôi," Nut bật cười, giọng anh ấm áp như nắng quái chiều hôm.
"Ai bảo tôi sợ?"
"Mỗi khi nghe tiếng sủa, tim em lại nhảy nhót nhanh hơn một nhịp trong lồng ngực. Anh đứng ngay cạnh, anh nghe rõ mồn một mà."
Hong đỏ mặt, đôi môi khẽ mím lại. Cậu tự hỏi, tại sao trước mặt người đàn ông này, mọi lớp mặt nạ của cậu đều trở nên trong suốt? Nut không chỉ nhìn thấy vết thương trên mắt cậu, mà dường như anh còn nhìn thấu cả những rung cảm nhỏ nhất dưới làn da.
Sự khăng khít giữa họ đến một cách tự nhiên như hơi thở. Hong dần quen với việc tỉnh dậy trong một lồng ngực vững chãi, nơi mùi hương của xà phòng thơm và trà xanh bao bọc lấy cậu. Chẳng biết từ lúc nào, ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân đã bị xóa nhòa, chỉ còn lại hai tâm hồn tìm thấy nhau giữa những vụn vỡ.
Đêm nọ, khi tiếng mưa ngoài hiên nhà rả rích, Nut tựa đầu vào thành giường, kể cho Hong nghe về lý do anh chọn khoác lên mình chiếc áo blouse trắng.
"Anh thích được chữa lành," Nut khẽ nói, những ngón tay anh lơ đãng đan vào tay Hong. "Tiền bạc hay danh vọng đối với anh chỉ là phù du. Nhưng khi nhìn thấy một đôi mắt từ chỗ tối tăm bắt đầu ánh lên tia hy vọng, hay một nụ cười nở trên môi người vừa bước ra từ cửa tử... đó mới là lúc anh thấy mình thực sự sống."
"Anh là một người tốt đến mức đáng ghét," Hong thì thầm, giọng cậu nghẹn lại vì xúc động.
"Em cũng tốt mà, Hong. Chỉ là em có thói quen giấu mình quá kỹ thôi."
"Tôi không giấu gì cả."
"Có chứ," Nut xoay người lại, hơi thở của anh phả nhẹ lên gò má Hong. "Em giấu sự mềm yếu sau vẻ ngoài gai góc. Em giấu ước mơ được khiêu vũ sau những bộ vest cứng nhắc. "
"Và em giấu cả tình yêu đang lớn dần sau những lời gắt gỏng." Nut không dám nói câu cuối cùng, anh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt Hong, long lanh dịu dàng trong như hồ nước, phản chiếu hình ảnh người anh thương
Hong im lặng. Cậu muốn phủ nhận, nhưng không thể.
"Vậy thì sao?" cậu hỏi, giọng hơi run.
"Thì không sao cả. Vì anh vẫn thấy được con người thật của em. Và anh thích con người ấy của em"
Đêm giao thừa, Bangkok khoác lên mình cái lạnh se sắt lạ thường. Những cơn gió luồn qua khe cửa, mang theo hơi thở của một năm cũ đang dần khép lại. Nut nói anh cần ra ngoài mua thêm chút đồ ăn và một món quà bất ngờ, để lại Hong trong căn phòng tĩnh lặng.
Cửa đóng lại, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, và ngay lập tức, bóng tối dường như trở nên nặng nề hơn. Hong nằm trên sofa, tai dỏng lên nghe từng nhịp đồng hồ tích tắc như những nhát búa gõ vào lòng kiên nhẫn. Năm phút, mười phút... rồi nửa tiếng trôi qua.
Nỗi lo âu bắt đầu nảy mầm từ trong dạ dày, rồi nhanh chóng lan ra, bóp nghẹt lồng ngực Hong. Cậu gọi điện, nhưng chỉ nhận lại những hồi chuông dài vô vọng. Anh ấy gặp tai nạn sao? Hay... anh ấy đã quá mệt mỏi với một gánh nặng là mình? Những câu hỏi độc địa ấy bủa vây lấy Hong, khiến nước mắt cậu không kìm được mà trào ra dưới lớp băng trắng.
Hong không thể ngồi yên được nữa. Cậu đứng dậy, đôi chân loạng choạng dò dẫm trong khoảng không vô định. Cậu vấp phải cạnh bàn, cơn đau nhói ở đầu gối chẳng thấm tháp gì so với nỗi sợ hãi đang gào thét trong lòng.
"Nut... Nut ơi, anh đâu rồi..." cậu thì thầm, giọng nói vỡ vụn như tiếng thủy tinh chạm sàn.
Đúng lúc đó, hơi lạnh từ hành lang ùa vào. Cánh cửa mở toang.
"Hong? Sao em lại đứng đây? Anh đã dặn em nghỉ ngơi mà!" Giọng Nut đầy hốt hoảng. Anh vứt vội túi đồ, lao đến ôm chầm lấy thân hình đang run rẩy của cậu.
Hong bám chặt lấy áo Nut, vùi đầu vào lồng ngực anh mà khóc nức nở – một kiểu khóc nấc nghẹn của kẻ tưởng chừng vừa mất đi cả thế giới.
"Anh... sao anh không nghe máy? Em tưởng... em tưởng anh bỏ em rồi... em tưởng anh chán ghét một kẻ mù lòa như em rồi..."
Nut siết chặt vòng tay, lòng anh thắt lại vì xót xa. Anh vuốt ve sống lưng cậu, giọng nói trầm thấp như muốn dỗ dành cả linh hồn đang tổn thương của Hong: "Ngoan nào, đừng khóc, sẽ ảnh hưởng đến mắt đấy. Điện thoại anh hết pin đột ngột, anh xin lỗi, ngàn lần xin lỗi em. Anh làm sao có thể bỏ em được chứ?"
"Hứa đi... đừng bao giờ để em lại một mình..."
"Anh hứa."
Nut đỡ Hong ngồi xuống, ân cần lau đi những giọt nước mắt nóng hổi. Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ, đặt vào đôi bàn tay vẫn còn run của cậu.
Khi Hong mở hộp, những ngón tay cậu chạm vào những vật kim loại nhỏ xíu, mát lạnh và mảnh khảnh. Cậu khẽ lắc, một âm thanh thanh thoát, trong trẻo như tiếng pha lê vang lên.
"Chuông gió?"
"Đúng thế. Anh đã chọn những chiếc chuông có âm vực khác nhau để treo khắp nhà. Phòng khách sẽ là tiếng trầm ấm, phòng ngủ là tiếng cao vút, bếp là tiếng leng keng vui tai. Để mỗi khi em bước đi, chỉ cần chạm khẽ vào cửa, âm thanh sẽ chỉ đường cho em. Anh muốn em không bao giờ cảm thấy lạc lối trong chính ngôi nhà của mình nữa."
Trái tim Hong như tan chảy. Một người đàn ông tinh tế đến nhường ấy, yêu cậu bằng cả những điều nhỏ nhặt nhất nhường ấy...
"Sao anh lại tốt với em đến thế?"
Nut im lặng một giây, rồi anh tiến sát lại, hơi thở của anh bao quanh lấy Hong.
" Vì anh... anh yêu em"
Ba chữ ấy như một phép màu, xé toạc màn đêm u tối. "Anh yêu em không vì trách nhiệm, cũng chẳng vì thương hại. Anh yêu em từ khoảnh khắc em kiên cường đứng dậy, từ vị dâu của cây kẹo mút em ngậm, từ cách em thả mình theo điệu nhảy trong bóng tối. Anh yêu cả cái gai góc lẫn sự mềm yếu của em."
Nut cúi xuống. Nụ hôn đầu tiên của họ không mãnh liệt mà dịu dàng như một lời thề nguyện. Môi Nut mềm và ấm, mang theo vị ngọt của tình yêu đích thực. Hong vòng tay qua cổ anh, đan những ngón tay vào mái tóc Nut, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp huyết quản.
Đúng lúc đó, từ xa vọng lại tiếng "đùng... đoàng" vang dội. Pháo hoa năm mới đã bắt đầu thắp sáng bầu trời Bangkok.
"Chúc mừng năm mới, người yêu của anh," Nut thì thầm trên môi Hong.
"Chúc mừng năm mới... em cũng yêu anh."
Hong khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay: "Nhảy cùng em nhé? Ngay bây giờ."
Bản nhạc quen thuộc vang lên, len lỏi qua những chiếc chuông gió vừa treo. Trong căn phòng chỉ có ánh sáng le lói từ ngoài cửa sổ, hai bóng người quấn quýt lấy nhau. Không cần sân khấu, không cần khán giả, họ nhảy bằng nhịp đập của hai trái tim đã hòa làm một.
"Nut này, em không thấy được pháo hoa... nhưng em cảm nhận được anh. Điều đó còn rực rỡ hơn bất kỳ màu sắc nào trên đời."
Nut siết chặt vòng eo cậu: "Anh sẽ là đôi mắt của em, cho đến khi em có thể tự mình nhìn thấy ánh sáng trở lại."
" Em chưa nhìn thấy anh bao giờ. Không biết anh trông như nào nữa"
" Đợi đến ngày đó em sẽ được nhìn thấy anh thôi"
" Chắc anh đẹp và hiền lắm"
" Tất nhiên là vậy rồi"
"Vậy... khi ngày đó đến," Hong tựa đầu lên vai Nut, "người đầu tiên và duy nhất em muốn nhìn thấy chính là anh."
Họ cứ thế nhảy mãi, xoay tròn trong niềm hạnh phúc vô tận, trong khi ngoài kia, một năm mới đầy hy vọng đang bắt đầu gõ cửa.
Bầu không khí của ngày phẫu thuật bao trùm lấy cả bệnh viện bằng một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Đối với Hong, đây là cánh cửa cuối cùng ngăn cách cậu với thế giới của những sắc màu; còn với Nut, đây là trận chiến quan trọng nhất trong sự nghiệp y khoa của mình.
Sáng sớm, khi những giọt sương còn đọng trên khung cửa sổ, Nut đã có mặt bên giường bệnh. Anh không mang theo kẹo mút hay sữa ấm như mọi ngày, mà chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Hong.
"Đừng sợ, có anh ở đây," Nut thì thầm, thanh âm điềm tĩnh đến lạ kỳ như một liều thuốc an thần cực mạnh.
"Nut... nếu sau khi mở băng ra, em vẫn không thấy gì... anh vẫn sẽ ở lại chứ?" Hong hỏi, giọng cậu nhỏ xíu, chứa đựng nỗi lo âu tột cùng của một kẻ đã quá quen với bóng tối.
Nut không trả lời bằng lời nói. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu đậm lên đôi môi Hong. Nụ hôn ấy mang theo lời thề nguyện thầm lặng, một sự cam kết vượt ra ngoài ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân.
"Cố lên nhé, chiến binh của anh. Chỉ vài tiếng nữa thôi, em sẽ được nhìn thấy người yêu em trông như thế nào."
" ừm hẹn gặp lại anh"
Hong mỉm cười, một nụ cười thanh thản. Cậu khẽ gật đầu trước khi được đẩy vào phòng mổ, để lại Nut đứng đó với trái tim đang đập liên hồi dưới lớp áo blouse.
Ánh đèn phòng mổ sáng choang, lạnh lẽo và vô trùng. Nut bước vào vị trí trợ lý phẫu thuật, đôi mắt anh sắc lạnh và tập trung tuyệt đối sau lớp kính bảo hộ.
Ca ghép giác mạc là một bài toán của sự tỉ mỉ. Từng mũi khâu mảnh hơn cả sợi tóc, từng thao tác bóc tách giác mạc hỏng phải chính xác đến từng micro-met. Nut đứng đó, đôi chân tê cứng nhưng trí óc chưa một giây lơ là.
Tuy nhiên, có một bí mật mà không ai trong ekip phẫu thuật biết: Bàn tay Nut đã run lên.
* Lần thứ nhất: Khi anh nhìn thấy khuôn mặt Hong bình yên dưới tác dụng của thuốc gây mê, trông cậu nhỏ bé và mong manh đến lạ kỳ.
Lần thứ hai: Khi những mảnh kính vỡ cuối cùng từ vết thương cũ được loại bỏ, gợi nhớ lại nỗi đau mà Hong đã phải gánh chịu một mình.
Lần thứ ba: Khi giác mạc mới được đặt vào vị trí, khoảnh khắc quyết định tương lai của người anh yêu.
Nut không sợ sai sót về chuyên môn – anh là thực tập sinh xuất sắc nhất, anh tin vào đôi tay mình. Nhưng anh sợ định mệnh. Anh sợ một sự cố ngoài ý muốn nào đó sẽ cướp đi hy vọng cuối cùng của Hong. Mỗi nhịp tim của Hong trên máy đo đều khiến lồng ngực Nut thắt lại.
Khi mũi khâu cuối cùng được hoàn tất và bác sĩ trưởng khoa gật đầu hài lòng: "Thành công rồi," Nut cảm thấy như toàn bộ oxy trong phòng mổ vừa được trả lại cho mình.
Năm tiếng đồng hồ căng thẳng trôi qua như một thiên niên kỷ. Khi Hong được đẩy ra phòng hồi sức, Nut bước ra hành lang và gục xuống hàng ghế chờ. Đôi bàn tay anh giờ đây mới thực sự run rẩy không kiểm soát nổi. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, đôi mắt anh đỏ hoe vì mệt mỏi nhưng lại lấp lánh một niềm hạnh phúc điên rồ.
Anh không chỉ vừa cứu lấy một bệnh nhân. Anh vừa mang mặt trời trở lại cho cuộc đời của chính mình.
Nut nhìn vào đôi bàn tay mình, rồi nhìn về phía cánh cửa phòng hồi sức. Trong thâm tâm, anh đã bắt đầu đếm ngược từng giây. Không phải để kiểm tra vết mổ, mà để chờ đợi khoảnh khắc đôi mắt ấy mở ra, và hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đồng tử của Hong sẽ là nụ cười của anh – người đã cùng cậu đi qua những ngày tăm tối nhất.
Cuối cùng ánh sáng cũng đến với em rồi
Ngày tháo băng.
Hong ngồi trên giường bệnh, tim đập rộn ràng. Mẹ cậu ngồi bên cạnh, nắm chặt tay cậu. Ba cậu đứng sau, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng hai tay đã nắm chặt đến trắng cả đốt ngón.
Bác sĩ từ từ tháo lớp băng trên mắt Hong.
"Từ từ mở mắt ra nào," bác sĩ nói.
Hong nheo mắt. Rồi từ từ mở to.
Một thứ ánh sáng chói lòa, nhưng không phải thứ ánh sáng gay gắt, mà là thứ ánh sáng vàng ấm, nhẹ nhàng, như mật ong trải dài. Và trong ánh sáng ấy, Hong thấy được những khuôn mặt đầu tiên của cuộc đời mình sau bao tháng ngày tăm tối.
Ba cậu. Mẹ cậu.
"Ba... mẹ..." Hong khóc, cố gắng ngồi dậy.
Mẹ cậu ôm chầm lấy cậu, khóc nức nở. Ba cậu cũng không kìm được nước mắt, bước đến xoa đầu con trai.
"Ba mẹ nhớ con lắm," mẹ cậu nói. "Con khỏe không? Có đau ở đâu không?"
"Con khỏe ạ. Con không sao."
Hong nhìn quanh phòng bệnh. Ánh sáng – cậu có thể nhìn thấy mọi thứ. Màu sắc, hình khối, chuyển động. Hơi thở của cậu như nghẹn lại.
Rồi cậu tìm kiếm.
Nut. Nut ở đâu?
"Bác sĩ Nut đâu rồi ạ?" Hong hỏi.
Ba mẹ cậu nhìn nhau, có chút lúng túng. "Bác sĩ Nut... có việc gấp nên không thể ở lại. Nhưng cậu ấy có nhắn bảo con cứ nghỉ ngơi, sức khỏe là trên hết."
Hong nén lại cảm giác hụt hẫng. "Dạ... vâng ạ."
Những ngày sau đó, Hong được xuất viện và chuyển về nhà.
Mắt cậu hồi phục tốt. Cậu có thể nhìn thấy mọi thứ rõ ràng hơn, màu sắc tươi tắn hơn. Nhưng trong trái tim cậu, một khoảng trống lớn đang mỗi ngày mỗi rộng ra.
Nut không xuất hiện. Không đến thăm. Không gọi điện. Có vào bệnh viện hỏi thì được biết Nut đã xin nghỉ phép dài hạn, không rõ lý do.
"Anh ta bỏ mình thật rồi," Hong nghĩ, lòng tan nát.
Cậu cố gắng tìm kiếm tung tích của Nut qua bạn bè, đồng nghiệp, nhưng không ai biết. Nut như bốc hơi khỏi cuộc đời cậu.
Ba mẹ Hong thấy con trai suy sụp, vội vàng tìm cách khác để cậu khuây khỏa. Họ bảo Hong rằng một gia tộc lớn muốn liên hôn với gia đình, và Hong là người được chọn.
"Con không muốn cưới người không yêu," Hong nói, giọng cứng rắn.
"Con chưa gặp đã biết người ta không yêu?" ba cậu hỏi. "Hãy gặp mặt đã. Nếu không thích, ba không ép."
Miễn cưỡng, Hong đồng ý.
Ngày hôm đó, Hong mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, được ba mẹ đưa đến một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố.
Đối tác của ba mẹ cậu là một gia tộc giàu có bậc nhất Bangkok, nổi tiếng với những mối quan hệ quyền lực và tài sản khổng lồ. Họ có ba người con, hai trai một gái, và người được chọn để gặp Hong là con trai út, cũng hai mươi ba tuổi.
Hong bước vào phòng riêng của nhà hàng, không chút hứng thú. Cậu định sẽ từ chối ngay sau khi bữa ăn kết thúc.
Rồi cánh cửa mở ra.
Một người đàn ông bước vào. Cao ráo, vai rộng, mái tóc đen cắt gọn gàng. Anh mặc bộ vest màu xanh thanh lịch, áo sơ mi trắng, thắt lưng da đen. Khuôn mặt anh – Hong nhìn thấy rõ – là khuôn mặt rất đẹp trai, cuốn hút, một thân hình cao ráo, vững chãi. Cơ thể người đó toát ra mùi hương dịu dàng, ấm áp và ... quen thuộc
"Chào em, Hong." Người đó cười – nụ cười ấm áp
" Anh là Nut Thanat Danjesda, con trai út của chủ tịch. Sẽ là đối tượng kết hôn của em"
Hong đứng đơ tại chỗ, cậu không cử động, mắt không chớp nhìn người trước mặt, có chút ngỡ ngàng
" Không nhận ra anh à. Nut đây" Nut đến gần nụ cười hiền lành ôn nhu
"Anh xin lỗi vì đã biến mất lâu như vậy."
Hong đứng như trời trồng. Cậu không thể tin vào mắt mình. Người đàn ông trước mặt – người ba mẹ bảo là con trai út của một gia tộc giàu có – chính là Nut. Cũng là Nut của những ly sữa ấm và kẹo mút. Cũng là Nut của những bản nhạc du dương và những đêm dài bên cậu. Cũng là Nut của những lời hứa "đừng bỏ em".
"Anh... sao anh... anh chính là..." Hong lắp bắp.
Nut bước đến, nắm lấy tay Hong. Ánh mắt anh vẫn dịu dàng như xưa, vẫn nhìn cậu như thể cậu là điều quý giá nhất trên đời.
"Anh xin lỗi. Anh không cố ý giấu em. Anh là con trai út của gia tộc. Anh vì thích ngành y nên đã đi du học và làm thực tập tại bệnh viện tư của nhà mình. Bất ngờ nhỉ"
"Anh cũng đã xin phép ba mẹ được cưới em từ lâu rồi. Nhưng họ bảo anh phải chứng minh năng lực của mình trước. Phải trở thành một bác sĩ giỏi, được công nhận, thì mới xứng đáng cưới con trai của tập đoàn Chiradesakunvong. Vậy nên anh bỏ đi. Anh đi du học, làm việc, trở về, và được tham gia chính ca phẫu thuật cho em. Đó là cách anh chứng minh rằng anh yêu em, không phải vì gia thế, mà vì tình cảm thật sự."
Mắt Hong đã ướt đẫm từ lúc nào.
"Nên sau khi em khỏe, anh về nhà xin phép ba mẹ cho phép cưới em. Họ đồng ý. Và hôm nay... anh đến đây, để xin em đồng ý... làm vợ anh"
Nut quỳ xuống trước mặt Hong, mở chiếc hộp nhung đen. Bên trong là chiếc nhẫn bạch kim đơn giản, nhưng sáng lấp lánh.
"Hong, lấy anh nhé. Anh hứa sẽ không bao giờ để em ở một mình. Anh hứa sẽ luôn bên em, yêu thương em, chăm sóc em, và đồng hành cùng em trên mọi nẻo đường. Anh yêu em, Hong. Anh yêu em từ cái ngày em cáu gắt trong phòng bệnh, từ cái ngày em khóc vì sợ bị bỏ rơi. Anh yêu tất cả những gì thuộc về em."
Hong không thể nói được gì. Cậu chỉ biết khóc, gật đầu, và lao vào ôm Nut thật chặt.
"Em đồng ý. Em đồng ý, đồng ý, đồng ý!"
Nut cười, mắt cũng đỏ hoe. Anh đeo nhẫn vào ngón tay Hong, rồi cúi xuống hôn cậu – nụ hôn của hạnh phúc viên mãn.
Bên ngoài, nắng vàng rải khắp phố phường Bangkok. Một năm mới, một khởi đầu mới, và một tình yêu mới đã bắt đầu.
Một năm sau.
Nut và Hong đứng trong căn phòng khách quen thuộc. Hong –cậu đã quay lại công việc của mình nhưng cậu không còn khó tính hay cáu gắt nữa cậu cười nhiều hơn, biết quan tâm mọi người hơn. Nut đứng bên cạnh, tay nắm tay cậu, ánh mắt vẫn nhìn cậu với tất cả yêu thương như ngày nào.
"Sẵn sàng chứ?" Nut hỏi.
"Sẵn sàng rồi." Hong cười.
Ánh đèn sân khấu bật sáng, tiếng nhạc vang lên – giai điệu cũ nhưng đã được phối lại thành phiên bản do chính Nut sáng tác. Bởi vì giờ đây, họ không còn nhảy trong bóng tối nữa.
Họ nhảy trong ánh sáng.
Trong ánh sáng của tình yêu, của sự chữa lành, của hy vọng, và của những ngày tháng tươi đẹp phía trước.
"Cảm ơn anh," Hong nói, giữa điệu nhảy.
"Cảm ơn vì điều gì?"
"Vì đã không bỏ em. Vì đã cho em ánh sáng. Vì đã yêu em. Vì tất cả."
Nut cúi xuống, hôn lên trán Hong.
"Cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội được yêu em."
Họ nhảy, nhảy mãi, cho đến khi bản nhạc cuối cùng cũng kết thúc – cũng không kết thúc. Bởi vì tình yêu của họ sẽ còn tiếp diễn, dài lâu hơn bất kỳ bản nhạc nào.
Và họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top