054
Bia đá, mộ hoang, nhang khẽ cắm
Chiều tàn khóc nấc hạ xuống mưa
Ta sống, còn thở, như kẻ thừa
Lao xuống vực sâu mà chẳng chết
Tự tay ta viết cho mình một cái kết
Để mọi chuyện kết thúc sẽ nhanh hơn
Nhưng đời như người yêu chỉ giận hờn
Lên cơn giày vò rồi đem ta bỏ vứt
Ta như món đồ sứ đã vỡ nứt
Lòng day dứt những vết sẹo còn đau
Thân xác ta cũng bị đời vò nhàu
Ôm cả trời thương đau chẳng thể giấu
Và những suy nghĩ tiêu cực như kẻ xấu
Đẩy ta vào nơi vực thẳm sâu hơn
Vậy mà đời còn bức ta lên cơn
Đem tất cả giận hờn theo bồi táng
Để một mai ta vẫn đón ánh rạng
Vẫn mỉm cười trước khói trắng và nhang
Để một ngày chẳng ai tới hỏi han
Ta vẫn cười trong tro tàn đã cháy hết
( Tạm biệt người ở đoạn kết của nhau)
Bạn đang đọc truyện trên: FanFic.Top